Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1007: CHƯƠNG 1006: MẸ KIẾP, NHÀ CƯỚI! (2)

Cô vẫn luôn nhớ nhung khoai lang nướng của mình, vừa nãy chạy đến bên cạnh thùng rác bóc vỏ, cô hoàn toàn không nhận ra rằng thứ trước mắt còn quan trọng hơn cả khoai lang nướng mà cô nhung nhớ cả buổi sáng... Thậm chí có thể coi là một trong những món quà quan trọng nhất trong cuộc đời cô.

- Phùng Nam Thư, đây là biệt thự mà Giang Cần đã mua đó.

- A? Vậy sau này mình cũng sẽ tới chơi. - Phùng Nam Thư lập tức quyết định như vậy.

Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny nhìn nhau, trong lòng nghĩ thầm cô gái này lại ngốc nghếch nữa, đến chơi cái rắm, cậu vốn chính là nữ chủ nhân của nơi này hiểu không?

Giang Cần mua nhà, chú thím của cậu tặng nội thất, mọi người đều biết căn nhà này có ý nghĩa gì, chỉ có mình cậu, còn cho rằng bản thân là khách!

- Phùng Nam Thư, đây là nhà của các cậu, sau này cậu chính là nữ chủ nhân của nơi này.

Phùng Nam Thư liếc nhìn Cao Văn Tuệ, sau đó lắc đầu:

- Không đúng, nhà mình là nhà số 502, tòa 7, Gia viên Hồng Vinh, đường Kim Sơn, thành phố Tế Châu.

Cao Văn Tuệ sửng sốt một chút:

- Đây là nơi quái quỷ gì thế?

Phản ứng của Vương Hải Ny tương đối nhanh:

- Tế Châu là nhà của cha mẹ Giang Cần phải không? Vậy không giống được, nhà chồng có tốt đến đâu thì vẫn là nhà chồng, nhưng nơi này, chỉ thuộc về hai người. Theo logic của các cậu thì đây là phòng bạn tốt chỉ thuộc về hai người các cậu.

Phùng Nam Thư: “?”

Lúc này ba người đã đi vào phòng bếp, Cao Văn Tuệ đưa tay chỉ vào bếp gas trên quầy bếp, trên đó viết hai chữ "vợ hiền".

“…”

Phùng Nam Thư suy nghĩ một lúc, sau đó chạy bịch bịch bịch ra khỏi phòng bếp đi tìm Giang Cần để hỏi xem đây có phải là nhà bạn tốt không, chuyện này phải là bạn tốt nói mới tính.

Giang Cần im lặng một lát:

- Cậu có nhớ trước đây cậu đã hỏi mình một câu hỏi không?

- Bạn tốt có thể hôn môi được không hả?

- Không phải cái này, sao cậu suốt ngày nghĩ đến hôn môi thế? Cái mình nói là lúc mới vào năm nhất, cậu hỏi mình rằng bạn tốt có thể sống cùng nhau mãi mãi không.

Phùng Nam Thư gật đầu:

- Cậu nói không thể, nhưng cậu nói bạn tốt có thể sống ở đối diện nhau.

Giang Cần nghiêm túc gật đầu:

- Thật ra là mình lừa cậu đó, bạn tốt có thể sống cùng nhau, bí mật này mình chỉ nói cho mình cậu thôi. Đó, bây giờ cậu nhìn thấy ngôi nhà này chưa? Chính là để chuyên đón tiếp bạn tốt, chúng ta có thể chơi đủ trò vui vẻ ở đây.

- Ca ca, cậu có mấy người bạn tốt?

- Mình… chỉ có một người bạn tốt là cậu.

Phùng Nam Thư chớp mắt, ngốc nửa ngày, sau đó đôi mắt xinh đẹp dần dần sáng lên, cuối cùng rạng rỡ như sao:

- Nhưng mình vẫn thích Gia viên Hồng Vinh hơn, sau này chúng ta phải thường về thăm nhà.

Vương Hải Ny không biết từ đâu chui ra:

- Tìm chút thời gian, tìm chút lúc rảnh rỗi, dẫn con cái về thăm nhà thường xuyên.

“?”

Giang Cần khó tin liếc nhìn Vương Hải Ny, nghĩ thầm trong lòng sao một Học giả CP từng yêu đương còn mẹ nó đáng sợ hơn cả một người chưa từng yêu như Cao Văn Tuệ thế?

Con gì cơ? Bạn tốt sao có thể có con được?

Vào lúc này, Cao Văn Tuệ từ trên lầu đi xuống, tò mò chỉ vào cửa:

- Tôi nhìn thấy bên trái kia có một tòa nhà nhỏ, nơi đó để làm gì thế?

- Phòng bảo mẫu.

- Mẹ nó, đài quan sát Học giả CP của tôi?!

Cao Văn Tuệ lại hưng phấn, kéo Vương Hải Ny chạy ra ngoài, đi vào tòa nhà nhỏ đối diện.

Cùng lúc đó, Tần Tịnh Thu đứng trong sân, không hiểu vì sao có chút hoài niệm, không khỏi dựa vào người Phùng Thế Hoa.

- Thật ra trong ký ức của em, Nam Thư vẫn dừng ở hồi bảy tuổi, lúc đó nó có một chút xíu, nhưng chớp mắt một cái con bé này đã hai mươi rồi, cũng đã có người mình thích... Đời người thật như một giấc mơ.

- Thế nhưng, Nam Thư muốn kết hôn thì vẫn phải cần sự đồng ý của anh cả nhỉ, cũng không biết liệu có gây ra rắc rối gì không.

Hơn nửa Tết Dương lịch đã trôi qua, nhiệt độ của thị trường tiêu dùng đã bắt đầu giảm dần.

Dù sao cũng là mùa đông, ra khỏi cửa không phải chuyện dễ dàng gì. Liên hoan, du ngoạn đã làm xong vào ngày lễ, nên trong thời gian còn lại, làm ổ ở nhà trở thành lựa chọn của đại đa số mọi người.

Đến buổi trưa ngày 2, lượng giao dịch Tết Dương lịch của Multi-group đột phá 500 ngàn đơn cũng đã dán đầy tất cả cửa hàng hợp tác. Năm con số 0 vàng rực rỡ chói mắt.

Đối với chuyện này, cả Lashou và Nuomi đều giữ im lặng.

- Năm trăm ngàn, thật giỏi bốc phét.

- Dữ liệu ra sáng ngày hôm qua, bảy giờ sáng hôm nay, áp phích đã được dán lên, tôi không tin nó không được in trước!

- Nhưng mà, thật sự rất hữu dụng...

- Tôi nghe tin đồn, Multi-group kiếm được lợi nhuận trong dịp Tết dương lịch, mẹ nó này còn kinh khủng hơn cả 500 ngàn?

- Chỉ là lợi nhuận ngắn hạn thôi, sau này vẫn phải trả lại cho thị trường.

- Nhưng chúng ta hoạt động ở Thượng Hải hơn năm tháng, thậm chí còn chưa có lợi nhuận ngắn hạn, chỉ liên tục đốt tiền.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!