- Bên Tô Nại, hoàn thành công việc trong tay càng nhanh càng tốt, sau đó phối hợp với Lộ Phi Vũ để tách biệt Tiêu đề hôm nay, hủy bỏ ngưỡng đăng ký và thử nghiệm vận hành trên PC, đồng thời thực hiện một số công việc thu hút lưu lượng truy cập lẫn nhau với các trang web khác.
- Văn Hào tiếp tục phụ trách hoạt động hàng ngày của Zhihu, đồng thời có thể tổ chức thêm một số cuộc thi hoa khôi trường trực tuyến.
- Đàm Thanh phụ trách chi nhánh Thượng Hải, bồi dưỡng Từ Khải Hoàn. Sau này, khi Tôn Chí chiếm lĩnh thị trường Thâm Quyến, tôi cần điều anh ta qua đó.
- Còn có Cẩm Thụy.
Văn Cẩm Thụy nghe tiếng sửng sốt, lập tức ưỡn ngực ngẩng đầu.
Cô là thư ký chuyên trách của Giang Cần, nhưng chưa từng phụ trách việc gì quan trọng, đây là lần đầu tiên cô bị điểm danh trong hội nghị quản lý cấp cao này, cô có chút hoài nghi mình được ủy thác trọng trách, làm cho cô có loại kích động khó hiểu.
Giang Cần ngẩng đầu nhìn cô một cái:
- Đừng cho quá nhiều muối vào nhân sủi cảo, cô muốn ám sát ai đấy?
…
Đêm dần buông, trăng thanh gió mát, bên ngoài cửa sổ lại thổi lên cơn gió lạnh, nhưng bên trong biệt thự lại vô cùng náo nhiệt.
Những viên sủi cảo gói sẵn đã được cho vào nồi, sôi ùng ục, nhấp nhô trong làn sóng nhiệt, lăn tăn theo gợn nước.
Là đầu bếp nổi tiếng của 208, Đổng Văn Hào cũng trổ tài nấu một số món ngon.
Tuy nhiên, có một món là Daigaku-imo làm y lúng túng, chỉ có thể vừa tìm video trên mạng vừa làm theo.
Thực ra y không thích nấu những món mình không rành, đặc biệt là loại món cầu kỳ, cần cả đống dụng cụ nồi niêu xoong chảo. Nhưng vì ông chủ đã yêu cầu món này và nhất quyết muốn ăn, y cũng chỉ có thể dũng cảm thử.
- Đàn ông to xác thế mà lại thích ăn đồ ngọt, chậc chậc chậc...
Vừa than thở, Đổng Văn Hào vừa bắt đầu nấu đường. Trong khi những kẻ lười biếng còn lại tụ tập trên thảm phòng khách vừa chờ vừa chơi bài.
Chẳng mấy chốc, Đặng Viện từ chi nhánh cũng đến. Cô và Tôn Chí ở bộ phận kinh doanh có mối quan hệ khá tốt, nên đại diện cho cả hai tặng ông chủ một bộ trà cụ tinh xảo.
Tiếp theo là Từ Khải Hoàn cùng vợ đến Thượng Hải làm công. Trước đây, hai vợ chồng chỉ đủ ăn đủ mặc, nhưng hiện tại đã bước vào giai đoạn khá giả. Mới đây, bọn họ còn chuyển ra khỏi căn phòng ngăn cách ban công cho thuê trái phép và đổi sang một căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách.
Mặc dù là đi thuê, nhưng Từ Khải Hoàn lại nảy sinh ý định "mua nhà" mà trước đây y không dám nghĩ tới.
Sau đó là Lô Tuyết Mai, giám đốc bộ phận thiết kế kiêm nhiếp ảnh gia tài năng của 208. Cô yêu thích chụp ảnh và đã cho ra đời nhiều bức ảnh nổi tiếng, như "Toàn thể thành viên 208 tham quan Trung tâm Tài chính Thế giới", "Ông chủ Multi-group Giang Cần vừa học giỏi vừa khởi nghiệp thành công", "Cuộc gặp thân mật giữa Ngụy Lan Lan và lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên", "Gấu chó leo cây", v.v.
Quà tặng của Lô Tuyết Mai là một quyển album ảnh tự tay thiết kế mang tên “Tỏ tình”.
Album ảnh có ảnh của Giang Cần, Phùng Nam Thư, và cả ảnh chụp chung của hai người trong nhiều phong cảnh khác nhau. Mỗi tấm ảnh đều được đánh giá 9 điểm, trừ ảnh bà chủ được ưu ái 10 điểm.
Bìa album là bức ảnh Phùng Nam Thư chụp trong tuyết. Trong ảnh, cô nàng thanh tao mà linh động, toát lên tiên khí, đứng giữa khung cảnh tuyết trắng tinh khôi, rạng ngời cả một thế giới trắng xóa.
Từ trong ra ngoài, mỗi trang của quyển album đều thể hiện sự tinh tế trong thiết kế. Các phần bố cục được sắp xếp hợp lý, vừa vặn, tạo cảm giác tự nhiên mà không trống trải, đúng như tên gọi của album.
Cảnh tượng này khiến cả đám 208 ngây người.
- Tuyết Mai, cậu ham muốn thăng tiến đến vậy sao?
- Tôi đề nghị cậu lập tức vứt đi, sau đó nén file gốc gửi cho tôi, để tôi làm.
- Quyển album ảnh này... Có thể đổi được một căn biệt thự như thế này cũng nên.
- Tuyết Mai, cậu đúng là nắm bắt được sở thích của bà chủ rồi. Tôi nhớ hồi đó cậu còn cãi nhau với ông chủ cơ mà? Tính chính trực của cậu đi đâu rồi?
Lô Tuyết Mai hất tóc:
- Bà chủ mới là người mẫu tâm đắc của tôi, ông chủ chỉ là tiện đường thôi. Cái này gọi là... Nhờ vợ mà chồng được tôn quý!
Ngụy Lan Lan vỗ vỗ bả vai cô:
- Xem ra Tuyết Mai cũng nắm được bí kíp thăng tiến rồi.
Lô Tuyết Mai không quan tâm việc thăng tiến hay không, bởi vì tất cả mọi người ở 208 đều biết, cô thực sự mê mẩn nhan sắc của bà chủ. Tựa như kỳ nghỉ hè đi khảo sát thị trường năm đó, máy ảnh của cô chỉ toàn chụp bà chủ.
- Đúng rồi, bà chủ đâu?
Văn Cẩm Thụy ngẩng đầu:
- Bà chủ đến nhà thím rồi, trưa nay tôi gặp một lần, khí chất của phu nhân giống bà chủ như đúc.
Lô Tuyết Mai có chút thất vọng. Cô muốn bà chủ xem ảnh đầu tiên, nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể cho ông chủ xem trước. Nhưng sau khi đi lòng vòng trong nhà một lúc, cô phát hiện ông chủ cũng không ở.