Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1014: CHƯƠNG 1013: ĂN DẤM CHUA

Mọi người mồm năm miệng mười chia sẻ những tin tức nhỏ mà họ nghe được, còn Giang Cần thì ở bên cạnh cẩn thận lắng nghe. So sánh với cục diện mà hắn biết ở kiếp trước, hắn cảm thấy khả năng Dianping muốn đi kinh đô là rất lớn.

Đây là chuyện tốt cho Multi-group. Dù sao, bởi vì với phong cách làm việc của hắn, thị trường càng hỗn loạn, thế cục càng có lợi.

Về phần tin tức của các trang web khác, độ tin cậy không cao lắm.

Giang Cần bưng ly nước lên uống một ngụm, bỗng nhiên phát hiện Tống Nhã Thiến đang nhìn mình không chớp mắt. Sau khi hai người nhìn nhau, cô còn nhịn không được nở một nụ cười lúng liếng, sóng mắt lưu chuyển, đầy ẩn ý.

- Lúc trước làm chiến dịch quảng bá Tết Dương lịch, cậu còn hỏi tôi có lạnh hay không.

- Hả?

- Thật ra quần tất rất dày, hơn nữa giữ ấm cũng tốt, cậu có thể nhéo thử xem.

Tống Nhã Thiến nói như không có việc gì, giống như thật sự muốn chứng minh rằng thần khí chân trần rất dày và ấm.

Nghe câu nói này, Giang Cần lập tức hiểu, thì ra bạn học Tống này muốn tán tỉnh mình. Mẹ nó, Ngô Ngạn Tổ Tế Châu, mày thật sự là một nam tử trêu hoa ghẹo nguyệt!

Như vậy, cái gọi là trẹo cổ lúc nãy cũng là vậy sao?

Trẹo cổ có gì hấp dẫn nhỉ?

Đúng lúc này, trong đại sảnh khách sạn xuất hiện một bóng dáng mập mạp. Người này đi đến quầy lễ tân xin mấy cái ly giấy, sau đó quay người lại và nhìn thấy Giang Cần.

Khi nhìn thấy Giang Cần, cô còn nhìn thấy một cô gái đang cười với Giang Cần. Nụ cười tuy e ấp nhưng ánh mắt rõ ràng có chút lả lơi.

- Giang Cần, sao cậu lại ở đây?

Giang Cần quay đầu nhìn sang, thấy Cao Văn Tuệ đi tới, liền lên tiếng:

- Gặp mấy người bạn cũ, xuống đây tâm sự một chút. Cậu đi ngủ trước đi.

- Đừng ngủ muộn quá, ngày mai còn phải lên máy bay về trường nữa.

Cao Văn Tuệ nói xong, sắc mặt biến hóa, không đợi Giang Cần trả lời đã chạy vào thang máy.

Nhìn thấy cảnh này, mọi người đang nói chuyện thì bỗng nhiên ngừng lại, nhìn Giang Cần, hai mặt nhìn nhau.

Cô gái mũm mĩm lúc nãy là sao? Bảo ông chủ Giang đi ngủ sớm một chút, là bạn gái sao? Hơi... Béo nhỉ.

Vậy là quen nhau trước khi khởi nghiệp? Hiện tại ông chủ Giang đã rất giàu rồi, sao còn không vứt bỏ người vợ nghèo hèn kia?

- Bạn gái cậu?

Tống Nhã Thiến cũng không nhịn được nhìn về phía Giang Cần, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

Giang Cần thầm nghĩ: cậu nhìn bằng ánh mắt gì vậy?

- Không phải, là bạn học, nhân dịp Tết Dương lịch tới chơi.

Nghe câu nói này, mọi người không nhịn được mà có chút nhe răng nhếch miệng, thầm nghĩ Tết Dương lịch tới tìm cậu, còn không phải là bạn gái sao? Bất quá ngại thừa nhận thì cũng có thể thông cảm được.

Sau một hồi trò chuyện, Giang Cần nhìn đồng hồ, quyết định uống xong chén trà này sẽ về ngủ.

Lúc này đám người Tống Nhã Thiến cũng đều đói bụng, dù sao lúc tới còn chưa ăn cơm tối, vì thế định đi trước một bước, đi ăn cơm.

- Ai nha, người vừa rồi là bạn gái của Giang Cần sao?

- Tôi thấy không giống, làm sao có thể tìm người béo như vậy?

- Nhưng cô ấy bảo Giang Cần đi ngủ mà.

- Giang Cần còn nói, cậu đi ngủ trước đi, mẹ kiếp, đây không phải bạn gái thì tôi livestream ăn phân.

- Nếu là thật, vậy nói rõ Giang tổng thật sự là một người đã thoát khỏi thú vui thấp kém, tôi không có tiền như cậu ta nhưng bây giờ đã ba ngày đổi một người, hơn nữa đều là kiểu dáng xinh đẹp.

- Chị Thiến Thiến, cô gái kia hoàn toàn không có cửa với chị, không phải chị có hứng thú với Giang tổng sao?

Sinh viên khởi nghiệp tuy bị gán cho hai chữ khởi nghiệp, nhưng thật ra bản chất vẫn là sinh viên đại học, cực kỳ thích hóng chuyện.

Mà nghe mọi người bàn tán, Tống Nhã Thiến hé miệng cười:

- Góc tường có dễ đào thì cũng không thể tùy tiện đào được.

- Chậc chậc chậc, cho nên chị Thiến Thiến vẫn muốn đào phải không?

- Nói sau đi, tôi còn chưa hiểu rõ cậu ta lắm. - Giọng Tống Nhã Thiến có chút ngạo kiều.

Thực ra, nếu là lúc nãy, cô sẽ không nói câu này đâu, bởi vì có những chuyện không thể "đặt flag" trước được.

Nếu cuối cùng không thành công thì thật mất mặt, lại còn là cọc đi tìm trâu. Nhưng nhìn thấy cô gái vừa rồi, cô đột nhiên tự tin hơn rất nhiều, nên khi nói chuyện cũng không còn dè dặt nữa, thậm chí còn có một chút khí thế như đã nắm chắc phần thắng.

Đúng vào lúc này, mấy nam sinh đi phía sau bỗng quay phắt lại, rồi đồng loạt mở to mắt nhìn về một hướng, ánh mắt liên tục lấp lánh.

Trong tầm mắt của bọn họ, một ngự tỷ mặc áo khoác lông vũ màu trắng bước ra từ thang máy, sải đôi chân dài thon thả, vội vã đi qua đại sảnh, khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta không thể rời mắt, mỗi bước chân đều như giẫm lên tim họ.

- Ôi mẹ ơi, thật xinh đẹp.

- Đây là ai vậy? Là minh tinh sao? Tôi gặp được minh tinh kìa?

Lúc này Tống Nhã Thiến cũng lấy lại tinh thần, nhìn theo ánh mắt của mọi người, sau đó liền thấy ngự tỷ vẻ mặt lạnh lùng kia chạy đến khu nghỉ ngơi, lập tức dính chặt lấy Giang Cần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!