Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1015: CHƯƠNG 1014: ĂN DẤM CHUA (2)

Ánh mắt mọi người vốn mang theo thưởng thức cùng thán phục, trong nháy mắt bắt đầu đọng lại, sửng sốt thành bộ dáng hai kẻ ngốc.

Mọi người ban đầu còn nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ và kinh ngạc, nhưng trong nháy mắt, ánh mắt trở nên đờ đẫn, như mấy kẻ si khờ.

Lúc này Giang Cần vừa uống trà xong, định trở về ngủ, bỗng nhiên cũng cảm giác được một cái mông nhỏ rất tròn rất vểnh chen tới, ngẩng đầu liền thấy được khuôn mặt kinh diễm cùng đôi mắt trong suốt kia, sau đó khóe miệng không tự chủ được mà giương lên.

- Sao cậu lại xuống đây? Đã mười giờ rưỡi rồi mà vẫn chưa ngủ à?

- Sắp ngủ rồi, nhưng Cao Văn Tuệ nói cậu ở dưới này, mình xuống xem sao.

Giọng Phùng Nam Thư dịu dàng, đôi mắt sáng ngời len lén quan sát bốn phía.

Bởi vì nguyên văn Cao Văn Tuệ là nói, Giang Cần đang kết giao bạn bè với một cô gái khác ở bên dưới, nếu cậu không xuống, có thể cậu ta sẽ bị lừa mất.

Thế là cô xuống, thậm chí không có thời gian mặc vớ.

Mà Giang Cần cũng không phải là người dễ lừa, lập tức liền biết, nhất định là Tuệ Tuệ Tử trở về cáo trạng, nói hắn đang trò chuyện với cô gái khác, mẹ nó, Học giả CP này thật tuyệt a.

Mặt khác, bạn tốt nhà mình xảy ra chuyện gì, còn ăn dấm chua cất cánh bay tới?

Nhưng Giang Cần cũng không chọc thủng, nói đi, trở về ngủ, sau đó nắm tay Phùng Nam Thư đi vào thang máy, lúc này mới phát hiện đám người kia vẫn chưa đi.

- Không phải các cậu đi ăn cơm sao?

Quách Phong lấy lại tinh thần:

- Chúng tôi dự định lái xe đi, xe ở tầng hầm, đang chờ thang máy, vị này là... Chị dâu?

Phùng Nam Thư nghe nói xong liền vươn tay, len lén sờ vào trong ngực Giang Cần, kết quả ông chủ Giang nhanh tay lẹ mắt, bảo vệ ví tiền:

- Cái này không cần phát lì xì!

- Oh oh.

Giang Cần quay đầu nhìn đám người Quách Phong:

- Các cậu đi ăn cơm trước đi, chúng tôi về đây.

Nhìn ngự tỷ Phùng Nam Thư cao 1m7 bị Giang Cần dắt tay đi vào thang máy, mọi người đứng ở cửa thang máy chờ đi xuống giống như bị phun một mặt.

Bọn họ còn tưởng rằng người mập mạp kia là vợ cám của Giang tổng, kết quả có một Thiên Tiên như vậy, lực trùng kích thị giác thật sự quá mạnh mẽ.

- Đây mới là bạn gái của Giang tổng chứ nhỉ?

- Tay cũng nắm rồi, còn cần hỏi à?

- Cho nên người vừa rồi là bạn học thật...

- Tôi đoán là bạn thân của bạn gái cậu ta, như vậy hợp lý.

- Hợp lý cái rắm, sao tôi cảm thấy Giang tổng có chút không xứng với người ta?

- Tôi đoán là bạn thân của cô ấy nhìn thấy chị Thiến Thiến, lập tức trở về cáo trạng, vì thế cô ấy mới nhanh chóng chạy xuống đây.

Đang cười thì mọi người bỗng nhiên phát hiện Tống Nhã Thiến hừ lạnh một tiếng, vì thế vội vàng nhịn.

Lúc này Tống Nhã Thiến cũng cảm thấy xấu hổ, xinh đẹp như vậy thì đi ra sớm một chút a, kết quả chờ mình nói muốn đào chân tường mới đi ra, làm cho mình giống như một trò cười.

……

- Hơn nửa đêm chạy xuống, miệng có lạnh không?

“?”

Sau ki tạm biệt đoàn người Tống Nhã Thiến, từ đại sảnh trở lại lầu tám, lúc gần đến phòng, Giang Cần nhìn về phía bạn tốt đã học cách kiểm tra, sau đó bỗng nhiên hỏi một câu khó hiểu, thoạt nhìn còn có chút nghiêm túc.

Tiểu phú bà còn chưa kịp phản ứng, muốn nói không lạnh, kết quả đã bị ấn lên tường nhẹ nhàng hôn một cái, có chút ôn nhu.

Sau đó cô liền mềm nhũn như chất lỏng, lúc tách ra thở hồng hộc, khóe miệng còn mang theo một chút nước miếng.

- Vẫn còn lạnh.

- Ấm một chút là đủ rồi.

Không biết vì sao, Giang Cần vừa nghĩ tới tiểu phú bà học đã được cách kiểm tra, thì cảm thấy có chút vui vẻ, không nhịn được mà muốn hôn cô.

Nhất là nhớ tới vẻ trấn định gượng gạo của cô lúc nãy, nhưng ánh mắt lại bay loạn khắp nơi, nghĩ kiểu gì cũng cảm thấy đáng yêu không chịu được.

Nam sinh bình thường không thích bạn tốt học được cách kiểm tra, sao lúc bạn tốt nhà mình kiểm tra lại đáng yêu như vậy.

Giang Cần xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đột nhiên chú ý tới mắt cá chân trắng nõn bóng loáng của cô:

- Hả? Sao cậu không mang vớ, chân có lạnh không?

Phùng Nam Thư: "?”

...

Sáng sớm hôm sau, thứ hai, kỳ nghỉ kết thúc.

Phùng Nam Thư ngồi dậy trên giường, nhìn thoáng qua chân mình, sau đó rời giường rửa mặt mặc quần áo, lôi kéo hành lý, đi theo Giang Cần đến chi nhánh Thượng Hải.

Ở chi nhánh, từng người đang ôm tạm biệt Đàm Thanh, hẹn lần sau gặp lại, bỗng nhiên bị Giang Cần ngăn lại ngay lập tức, để cho bọn họ đổi thành "gặp lại ở đỉnh cao".

Không có nguyên nhân nào khác, chính là mê tín.

Mà Diệp Tử Khanh thì mua một túi trà, giao cho Giang Cần, hi vọng hắn có thể mang về và đưa cho giáo sư Nghiêm.

Hiện tại cô đang ở chi nhánh Thượng Hải thay Đàm Thanh xử lý nghiệp vụ, hòa nhập khá tốt, dù sao ở trong thành phố này, chút ít nhân mạch mà Diệp Tử Khanh tích góp từng chút cũng rất có tác dụng đối với Multi-group.

Còn những người mà cô mang đến, thì bị Giang Cần điều đi Thâm Quyến, dung nhập vào đoàn đội của Tôn Chí, tiến hành bố cục thị trường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!