Một mặt, bản thân mấy người đó vốn được chuẩn bị cho thị trường Thâm Quyến.
Mặt khác, bọn họ là bộ hạ cũ của Tùy Tâm Đoàn, Giang Cần sẽ không để họ ở chung một chỗ để hình thành bè phái.
Diệp Tử Khanh hiểu được suy nghĩ của Giang Cần, nhưng cũng không bận tâm.
Cô gia nhập Multi-group, vốn là muốn nhìn Giang Cần sẽ làm thế nào để thắng ván cờ mà cô đã từng thua, muốn nhìn bối cảnh và xuất thân như Multi-group, sẽ vươn lên như thế nào từ đống tro tàn của Tùy Tâm Đoàn.
Mà đợt này, Multi-group tung ra đòn tấn công mạnh mẽ, thu hoạch thị trường, không đâu không thể hiện năng lực bố cục phi thường của Giang Cần.
Diệp Tử Khanh cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch giữa hai người, vì vậy càng muốn nhìn xem Multi-group rốt cuộc có thể đi đến đâu.
Thị trường hỗn loạn, cuồng nhiệt và dị dạng như thế này, một thanh niên 20 tuổi phải làm thế nào mới có thể phá vòng vây khi đối mặt với những đối thủ dựa lưng vào tư bản đây?
Mỗi lần nghĩ đến những điều này, cô lại có cảm giác như quay trở lại thời sinh viên khởi nghiệp, điều mà cô chưa từng cảm nhận được ở Tùy Tâm Đoàn.
Một cảm giác sôi trào, một cảm giác nóng lòng muốn thử.
Và gần như tất cả mọi người trong chi nhánh Thượng Hải đều có cảm giác này.
Vì cảm giác này, mọi người đều làm việc chăm chỉ mỗi ngày, ngay cả nhân viên tiếp thị địa phương cũng hăng hái cả ngày, ngày nào cũng nghĩ đến việc đi ra ngoài chiến đấu giành lấy thị trường, ngay cả ông chủ cũng không thể ngăn cản.
Nếu như nói đây là tố chất thiết yếu của một đội ngũ, vậy tại sao Tùy Tâm Đoàn trước đây không có?
Quản trị kinh doanh, quả là một thứ vô cùng phức tạp, Diệp Tử Khanh chỉ có thể quy kết tất cả lên người Giang Cần.
Lãnh đạo tinh thần, đây là cảnh giới mà Diệp Tử Khanh từng muốn đạt tới, vì vậy cô luôn thể hiện hình ảnh điềm tĩnh, nói những lời chuyên nghiệp, làm những việc chuyên nghiệp, thậm chí không bao giờ đụng đến những chuyện lặt vặt.
Ngược lại, vị học đệ tùy tiện này, không chỉ lơ là, thích đánh bài thu hồi tiền lương, nhưng lại có thể khiến mọi người tin tưởng một cách mù quáng.
Ông chủ nói cái gì thì là cái đó, nếu ông chủ nói sai thì chính là thế giới này sai rồi.
- Đàm Thanh, chúng tôi đi trước, đừng quên sắp xếp việc đi học cho nhân viên tiếp thị địa phương.
- Vâng, ông chủ, tôi sẽ sắp xếp vào cuối tuần này.
Diệp Tử Khanh lấy lại tinh thần, có chút nghi hoặc nhìn về phía Đàm Thanh:
- Sắp xếp nhân viên tiếp thị địa phương đi học là nhiệm vụ gì?
Đàm Thanh nhìn về phía hắn:
- Gần đây Multi-group đã hợp tác với một trường đại học dành cho người lớn, ông chủ đi nghe một chút, cảm thấy cũng không tệ lắm, nên bảo tôi sắp xếp cho bộ phận tiếp thị đi dự thính lớp học marketing của bọn họ, nếu cảm thấy hứng thú có thể đi học buổi tối, giá nội bộ, công ty sẽ cho trợ cấp.
- Oh oh.
- Ông chủ nói sau này không thể chỉ đánh nhau, còn phải lấy đức phục người, không phục được người thì đánh tiếp.
Diệp Tử Khanh nghe xong bật cười, bỗng nhiên có chút hoảng hốt:
- Hình như trong đội ngũ tiếp thị đa phần là không biết nhiều chữ đâu.
Đàm Thanh gật đầu:
- Ông chủ nói, không biết chữ cũng có thể nghe, không hiểu thì có thể hỏi, mấu chốt là có muốn hay không. Cậu ấy chỉ cho một cái tiền đề, không can thiệp vào kết quả.
- Thì ra là như vậy.
- Học tỷ không biết đâu, ông chủ ở trường còn chẳng thèm đi học, giống như một kẻ ăn chơi trác táng, một tuần trốn học năm ngày. Nhưng hiện tại em cảm thấy, danh hiệu Ngôi sao học tập của Lâm Đại có lẽ không trao nhầm.
Đàm Thanh chỉnh sửa lại đơn xin:
- Em nghĩ lý do mọi người thích đội ngũ này phần lớn là vì ở đây chúng ta có hy vọng. Chị biết không, các trang web khác thậm chí còn không muốn ký hợp đồng lao động với nhân viên tiếp thị địa phương.
- Lúc đó chúng tôi cũng... Không ký, bởi vì sớm muộn gì đại chiến mua nhóm cũng phải kết thúc.
Diệp Tử Khanh vừa nói chuyện, bỗng nhiên nhớ tới bữa liên hoan tháng 11 kia. Lúc đó Thôi Y Đình nói, chúng ta mới là những người nghiêm túc làm sự nghiệp, là người sáng lập thời đại, còn Giang Cần chỉ biết nhìn vào tiền, chỉ có thể trở thành kẻ đầu cơ thời đại.
Nhưng nhìn lại cuộc đời ngắn ngủi của Tùy Tâm Đoàn, cô phát hiện ra một điều buồn cười.
Bọn họ tiêu tiền tuyển dụng, không ngừng mở rộng đội ngũ, thực ra trông bọn họ càng giống kẻ muốn kiếm tiền nhanh hơn.
Ngược lại Giang Cần vẫn luôn hô hào muốn kiếm tiền nhanh, nhưng trên người lại có bóng dáng của người sáng lập thời đại.
…
Hơn bốn giờ chiều, theo một trận rung lắc, đoàn người Giang Cần đáp xuống Lâm Xuyên. Khí lạnh ập đến trực tiếp làm mọi người choáng váng.
Tuy Thượng Hải cũng lạnh, nhưng không thể sánh với Lâm Xuyên. Chênh lệch nhiệt độ lớn khiến cho tất cả mọi người có chút khó chịu.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny bàn nhau nhanh chóng bắt taxi, nhưng vừa ra khỏi ga, bọn họ đã thấy từng hàng đủ loại xe Mercedes-Benz, BMW, Audi, Land Rover xuất hiện ở sân bay, có trắng có đen, nhìn qua không chỉnh tề, nhưng khí thế vô cùng bùng nổ.