Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1017: CHƯƠNG 1016: VỀ TRƯỜNG (2)

Đây đều là những ông chủ bản địa Lâm Xuyên sắp xếp xe đến đón, thời gian được tính toán rất chính xác.

Thực ra lấy tài lực của bọn họ, thuê một đoàn xe chỉnh tề là hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng sở dĩ không chỉnh tề, là bởi vì đây đều là xe chuyên dụng của các ông chủ nhãn hiệu.

- Giang tổng, hoan nghênh trở về, vất vả rồi.

- Lưu tổng, đã lâu không gặp, doanh số hiện tại của Gia Đa Cát thế nào?

Lưu Giai Minh ưỡn ngực ngẩng đầu:

- Doanh số của chúng tôi trong quý trước đã tăng trưởng vượt bậc.

Giang Cần mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn Cao Văn Tuệ:

- Thấp kém? Còn muốn đi taxi, chưa từng thấy đời là gì thì thôi đi, mẹ nó còn thích đi mách lẻo.

Cao Văn Tuệ: "?”

Vương Hải Ny che miệng cười trộm:

- Giang tổng thật sự rất hay thù dai.

- Phùng Nam Thư, cậu bán đứng tớ.

Phùng Nam Thư lập tức quay đầu lắc tay:

- Tớ không có, tớ cũng không nói cho cậu ấy biết, nhưng đôi khi cậu ấy cũng hơi thông minh.

Giang Cần: "?”

Lúc này, Lưu Gia Minh đột nhiên lên tiếng:

- Tôi đại biểu đến đây, các vị ông chủ khác đều đang chờ tin tức, chúng ta họp mặt một chút đi? Mang theo phu nhân, còn có Ngụy tổng, Đổng tổng, Tô tổng, Lộ tổng, mọi người cùng thưởng thức.

- Tôi không đi đâu, hai ngày nữa họp chúng ta gặp lại, như vậy đi, Lan Lan mấy người qua đó, trò chuyện với mọi người, cũng tuyên truyền chiến tích của Multi-group chúng ta ở Thượng Hải.

- Dạ ông chủ.

Giang Cần nhìn Lưu Giai Minh:

- Ra ngoài gần một tháng rồi, trường còn chút việc, thứ tư chúng ta nói chuyện tiếp, tôi mời mọi người.

Lưu Giai Minh lại mời thêm vài lần, cuối cùng mới gật đầu:

- Vậy tôi sắp xếp xe đưa mọi người về, mấy người Ngụy tổng cứ giao cho tôi.

- Được.

Giang Cần đưa mắt nhìn đám Ngụy Lan Lan lên xe, sau đó không nhịn được nhếch khóe miệng.

Mặc dù trong mắt hắn, đám người này vẫn là những sinh viên đại học trong sáng và ngốc nghếch, nhưng ở Lâm Xuyên, không nghi ngờ gì bọn họ đều là những nhân vật có tiếng tăm.

Nhất là Lộ Phi Vũ, mẹ nó, chẳng có tiền đồ gì cả, nghe người ta gọi là Lộ tổng, ngực cũng sắp ưỡn ra.

Sau đó, đoàn người Giang Cần trở về Lâm Đại.

Lần này hắn về quê mang theo rất nhiều đặc sản, một phần để trong xe, ngày mai đi tặng cho các lãnh đạo nhà trường quan tâm đến hắn, một phần mang về ký túc xá đãi bạn cùng phòng.

Vừa đẩy cửa ký túc xá ra, cảm giác ấm áp ùa đến, nhưng trong không khí thoang thoảng mùi vị của những trạch nam.

Tào Quảng Vũ đang chơi game, Nhâm Tự Cường đang đan khăn quàng cổ, Chu Siêu tập thể hình, nhìn qua đã thấy hiệu quả, khuôn mặt đã gầy đi một vòng.

- Anh em ơi, tôi về rồi!

Nhâm Tự Cường nghe tiếng ngẩng đầu:

- Giang ca, lần này cậu đi lâu quá nhỉ.

- Thượng Hải bận quá, ở lại lâu hơn một chút. Nào nào, ăn chút lê ngâm, thanh nhiệt, dưỡng phổi. - Giang Cần lấy từng chai ra đặt lên bàn cho họ.

Lúc này Tào Quảng Vũ tháo tai nghe xuống, quay đầu nhìn lại, Chu Siêu cũng buông quả tạ xuống:

- Tào ca, lần này Giang ca đi lâu như vậy, lại đi Thượng Hải, tôi khuyên cậu nên cẩn thận lời nói hành động.

Tào thiếu gia nuốt nước miếng, nhìn thoáng qua Siêu Tử. Y biết nhất định Giang Cần bụng đầy nước muốn phun ra, mình không thể dễ dàng tiếp lời, bằng không rất dễ nổ tung tại chỗ.

Sống trong ổ chó này, không cẩn thận quả thực không được.

- Lão Giang cậu...

- Ừ đúng vậy, mới mua một căn biệt thự. Cậu có thiên lý nhãn à? Cái này cũng biết? Thật mẹ nó ưu tú.

Tào thiếu gia ngừng thở, đeo tai nghe lên, tay cầm một khẩu AK giả lập điên cuồng xung phong, sát khí dạt dào, sau đó bị người khác bắn hạ, chết rất thảm.

Nhà y cũng có biệt thự, là loại sân vườn kiểu Trung Quốc trang hoàng rất đắt tiền, nhưng đó là của cha y.

Nhưng hiện tại, lão Giang đã có biệt thự của riêng mình, thật con mẹ nó không khoa học.

Giang Cần nhún vai, hắn cảm thấy nếu như trong trường học thiếu lão Tào thì ba năm này sẽ thiếu rất nhiều thú vui, vì thế tự tay cầm lấy một cái bánh hồ điệp nhét vào miệng Tào thiếu gia.

- Lão Giang, cậu không có khả năng vẫn luôn giỏi giang như vậy!

Tào Quảng Vũ rưng rưng ăn một miếng lớn, cảm thấy vừa khuất nhục vừa ngon miệng, hô to thêm cái nữa.

Sáng sớm hôm sau, gió lạnh ở Lâm Xuyên thổi mạnh, ngoài cửa sổ ảm đạm, nhưng hệ thống sưởi trong phòng lại đốt rất mạnh, làm cho người ta vừa mở mắt đã có cảm giác miệng đắng lưỡi khô.

Giang Cần từ trên giường bò xuống, phát hiện bọn lão Tào đã ngồi trên giường bắt đầu ôn tập.

Ngày nghỉ năm nay là ngày 22 tháng 1, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ còn hơn nửa tháng, lúc này Lâm Đại đã bước vào giai đoạn ôn thi.

Nhưng đối với Giang Cần, học kỳ này vẫn là một phiên bản hoàn toàn mới.

Học cái gì? Không biết.

Có môn chuyên ngành nào không? Không hiểu.

Đặt tất cả sách giáo khoa của những năm trước lên trước mặt Giang Cần, để cho hắn nhận thức cuốn nào là của học kỳ này quả thực còn khó hơn lên trời hái sao, bởi vì sách giáo khoa mỗi học kỳ của hắn đều là mới hoàn toàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!