Vào tuần thi cuối kỳ năm đó, Giang Cần giả vờ đến phòng tự học, mượn bút của nữ sinh bên cạnh và viết tên mình lên trang bìa.
Đến bây giờ, trong tất cả sách giáo khoa của hắn chỉ có một quyển có tên.
Cái mà hắn từng tưởng là sự khởi đầu, cuối cùng lại trở thành đỉnh cao.
Tuy nhiên Giang Cần cho rằng không có vấn đề gì lớn, bởi vì danh tiếng của Multi-group hiện tại càng lúc càng lớn, cho dù hắn nộp bài thi trắng cũng có thể được điểm trung bình vì bài thi sạch sẽ.
Chỉ là học phí và tiền ký túc... Quả thực có chút thiệt thòi.
- Đừng đóng cửa sổ mãi, thừa dịp giữa trưa có mặt trời thông gió, ký túc xá này sắp có mùi dưa muối rồi.
- Đã biết Giang ca, cậu lại đi ra ngoài à?
- Ra ngoài tặng quà, xem học kỳ này có thể được bình chọn là sinh viên ba tốt hay không.
Giang Cần thay áo lông dày một chút, run rẩy rời khỏi ký túc xá, mang theo đặc sản và túi trà mình mua, đi đến căn cứ khởi nghiệp.
Nghe nói Diệp Tử Khanh gia nhập vào Multi-group, giáo sư Nghiêm tuy không nói gì, nhưng trong ánh mắt rõ ràng toát ra một tia vui mừng.
Nói sao nhỉ, ông đã tận mắt chứng kiến Diệp Tử Khanh thất bại liên tục trên con đường khởi nghiệp. Mỗi lần nghe cô nói muốn khởi nghiệp, tuy miệng thì chúc phúc nhưng trong lòng ông luôn lo lắng, thậm chí còn có chút đau đầu.
Nhưng sau khi nghe tin cô gia nhập Multi-group, trong lòng Giáo sư Nghiêm bỗng chốc cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Ổn.
Cậu nhóc Giang Cần này tuy đúng là hơi chó tí, nhưng làm việc thực sự cẩn thận, hơn nữa chưa bao giờ mắc lỗi trên con đường khởi nghiệp này, cho nên lần này, cô hẳn sẽ không thua nữa.
Niềm tin mù quáng của Giáo sư Nghiêm và các thành viên của nhóm 208 gần như giống nhau, bởi vì ông đã chứng kiến sự phát triển của 208 từ nhỏ đến trưởng thành.
Khi bạn phát hiện ra rằng tất cả các quyết định của một người đều đúng, thì ngay cả khi họ vô tình mắc sai lầm, bạn cũng sẽ tin rằng thế giới này đã sai.
- Đây là chuyện tốt...
- Đây là chuyện tốt.
Giáo sư Nghiêm có chút cảm thán nói liền hai lần:
- Chuyện tốt nên ăn lẩu ăn mừng.
Giang Cần nghe vậy sửng sốt, quay đầu nhìn quanh một vòng:
- Đây không phải 207 mà, sao thầy lại nhớ đến lẩu? Chẳng lẽ đây cũng trở thành vùng trũng đạo đức rồi?
- Đất trũng gì? Tôi có nói là để cậu mời đâu, tôi mời không được à?
- Thôi đi Giáo sư, thầy giữ lại số tiền lương hưu ít ỏi đó để tự tiêu đi, đợi thi xong em sẽ sắp xếp, chúng ta ăn ngon một chút, thằng Phi Vũ kia còn nhớ rót rượu cho thầy đấy.
Giang Cần bưng chén trà lên, cùng Giáo sư Nghiêm uống trà một lúc, trò chuyện về việc gia nhập Thượng Hải lần này, sau đó lại quay người đến văn phòng giáo vụ, gặp Trương Bách Thanh.
Hiệu trưởng Trương là người luôn theo dõi nhất cử nhất động của Multi-group, có một số việc cũng không cần Giang Cần nói, ông tự mình đã hiểu rõ.
Ong thậm chí còn biết biệt thự Hương Đề, còn hỏi hắn căn nhà kia ở đâu, khiến Giang Cần sợ hãi.
- Làm sao thầy biết biệt thự Hương Đề?
- Tài liệu quảng cáo các cậu gửi có ảnh mà, nhà của tôi ở cạnh nhà cậu à?
Giang Cần thầm nghĩ đó là nhà của thím của bạn tốt, hiện tại tiền của tôi đều đã đập hết vào thị thường rồi, ví còn sạch sẽ hơn cả mặt:
- Ngôi nhà của thầy sẽ luôn ở trong trái tim em.
Trương Bách Thanh thầm nghĩ đây con mẹ nó là tiếng người sao? Vì thế phi hắn một ngụm:
- Nhìn cậu sợ hãi kìa, Trương Bách Thanh tôi là người như thế nào? Là người thầy mẫu mực, chính trực, cho dù cậu có đưa thật tôi cũng sẽ không nhận, đây là vấn đề nguyên tắc, trừ khi cậu ép buộc.
- Thật trùng hợp, em là người không giỏi ép buộc người khác.
- Đừng nói nhảm, Multi-group sẽ làm gì tiếp theo?
Giang Cần rót trà cho hai người:
- Tiếp theo là huy động vốn.
Trương Bách Thanh gật đầu:
- Ngành mua nhóm cuối cùng không thể tránh khỏi chữ tiền.
- Hiệu trưởng, nói như vậy là không chính xác. Em không chỉ đơn thuần làm mua nhóm, mà em muốn xây dựng một tổ hợp thương mại lớn kết hợp trực tuyến và ngoại tuyến.
- Nhưng hệ thống của cậu vẫn dựa vào kênh mua nhóm đã trưởng thành, vì vậy cậu phải thắng, nếu không những nỗ lực trước đây của cậu sẽ bị đổ sông đổ bể.
- Không sai, cho nên lần này em trở về là để chuẩn bị cho chiến thắng.
Giang Cần rót trà cho Trương Bách Thanh:
- Một năm trước, em đã vắt óc suy nghĩ để làm kế hoạch tiếp thị chiến lược, hy vọng toàn bộ Lâm Xuyên sẽ tin tưởng em, em đã làm được. Năm nay em đưa Multi-group ra toàn quốc, là để mọi người tin tưởng Multi-group, em cũng đã làm được, bây giờ là lúc nở hoa kết quả.
Cho dù là dẫn dắt hay huy động vốn, bản chất đều là vấn đề tin hay không tin.
Bạn tin tôi, bạn sẽ đi theo tôi, cho nên các thương hiệu Lâm Xuyên và một số thương hiệu ngoại tỉnh luôn triển khai theo kế hoạch của Giang Cần, thừa dịp cơn gió mua nhóm bùng nổ để không ngừng mở rộng ra toàn quốc, giá trị thương hiệu sinh trưởng vô hạn.