Mặc dù từ tháng 11 đến Tết Dương lịch, danh tiếng của Multi-group ở Thượng Hải rất lớn, nhưng trong mắt những người khác, thực lực tổng thể của Multi-group vẫn không tiến vào được thê đội thứ nhất.
Từ đầu năm đến cuối năm, có hơn một ngàn trang web mua nhóm, phù dung sớm nở tối tàn nhiều lắm.
- Mẹ nó, cảm giác cuộc họp thường niên này mệt chết đi được.
“...”
Sáng sớm hôm sau, Giang Cần từ trong ký túc xá bò dậy, rửa mặt xong, xách vali xuống lầu, sau đó lái xe đến ký túc xá nữ của Học viện Tài chính.
Tiểu phú bà đã chờ hắn dưới lầu, ánh mắt sáng ngời, biểu tình ngây ngô đáng yêu.
Tuy rằng đã năm ba đại học, nhưng mỗi lần nghỉ Giang Cần đều có một đống chuyện vớ vẩn phải làm, không phải đi công tác chỗ này thì cũng đi chỗ khác. Đây là lần đầu tiên bọn họ cùng nhau về nhà.
Quách Tử Hàng và Dương Thụ An cũng đã đến từ lâu, như thường ngày, dựa vào mặt đi nhờ xe.
Năm nay, Lai Tồn Khánh và Đinh Xảo Na của đoàn đội ở Đại học Khoa học Kỹ thuật cũng đã rời trường, một người vào Quỹ Kim Ti Nam, một người vào Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên.
Trước mắt, chủ quản đoàn đội là Quách Tử Hàng. Mỗi tháng dựa vào tiền lương và tiền thưởng, kiếm được mấy chục ngàn tệ, cuộc sống cũng vui không chịu được.
Về phần Dương Thụ An, từ sau khi Dương Ký tiến vào thị trường toàn quốc, nhà y cũng kiếm được đầy chậu đầy bát. Y khoác lên mình toàn những thương hiệu nổi tiếng, nghe nói ở trường cũng thường xuyên đi ngang.
Bất quá cho dù là như vậy, lúc bọn họ ăn mì ăn liền ở nhà Giang Cần cũng không xứng được một quả trứng kho.
- Chú ơi, mấy giờ chúng ta mới đến Tế Châu?
- Khoảng hai giờ chiều. Nhanh thôi, chỉ cần trò chuyện một lúc là tới
Từ nút giao cao tốc Lâm Xuyên, Giang Cần bật điều hòa hết cỡ, để hơi ấm phả ra, rồi lái xe băng qua mùa đông ảm đạm.
Quách Tử Hàng và Dương Thụ An ngồi ở ghế sau, trò chuyện vô cùng hợp. Từ lúc lên xe, miệng họ không ngừng nghỉ.
Đầu tiên là hỏi về tình hình phát triển của Multi-group, sau đó khoe khoang về việc được chào đón nồng nhiệt ở trường. Tiếp theo chuyển chủ đề bắt đầu nhớ lại chuyện cũ, tiện thể bàn luận về việc cùng nhau đi chơi vào kỳ nghỉ đông, không hề có chút nào nhàm chán.
- Thụ An không phải đã có bạn gái rồi sao, năm nay dẫn về nhà ăn Tết à?
- Tết không về, sau Tết mới về.
Dương Thụ An trả lời:
- Lúc đó cháu sẽ dẫn cô ấy đi leo núi Ngũ An. Chú đi cùng nhé?
Giang Cần nghe xong hơi bất ngờ:
- Trước đây chú có xem trang cá nhân của cháu, không phải Trung thu cháu đã dẫn đi leo núi một lần rồi à? Sao lại muốn leo lần nữa, tính đi đào mộ hả?
- Cô gái đó chia tay cháu rồi. Cô này mới quen được một tháng, còn chưa đi.
- Mẹ nó, lại đổi rồi?
Giang Cần thầm nghĩ: đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Nhìn thằng này hiền lành chất phác vậy mà thay đổi bạn gái liên tục. Năm nhất không nghe nói gì, nhưng năm hai hình như có quen một học tỷ được ba tháng, sau khi chia tay lại quay đầu đi cua một học muội.
Mới đây còn dẫn theo một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đi leo núi, không ngờ chưa đến ba tháng, lại chia tay rồi.
Tốc độ thay người yêu còn nhanh hơn cả Hải Vương Ny.
Yêu đương có gì hay? Giang Cần không hiểu. Thà tìm một người bạn tốt để chơi cả đời còn hơn.
- Chú ơi, đến lúc đó nhớ lì xì cho cô ấy nhé.
Giang Cần cười ha hả:
- Yêu đương rồi là người lớn, không thể đòi lì xì nữa.
Dương Thụ An bĩu môi:
- Chú không cho, cháu đòi thím.
Giang Cần liếc nhìn Phùng Nam Thư, phát hiện cô đang ngồi ở ghế lái phụ, vẻ mặt lơ mơ, ngốc nghếch nhưng lại vô cùng đáng yêu.
Có lẽ cô muốn ngủ, bằng không nghe được Dương Thụ An gọi thím, lúc này chắc chắn sẽ sờ túi lấy lì xì.
Đừng nhìn cô có lúc ngốc nghếch, nhưng cô hiểu rõ chữ “thím” này là gọi cô.
- Nghĩa phụ, con không có bạn gái, con vẫn có thể nhận lì xì.
- Cút, mày ngay cả bạn gái cũng không có, còn không biết xấu hổ đòi tiền lì xì?
“...”
Giang Cần nói xong, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Không đúng, dì bán hoa quả bên ngoài trường mày thế nào rồi? Đứa con trai lên cấp hai của dì ấy đã đồng ý gọi mày là ba chưa?
Nghe được câu này, vẻ mặt Quách Tử Hàng nhất thời quẫn bách, sắc mặt tái nhợt như Chung Quỳ:
- Đó đều là chuyện năm nhất rồi, hiện tại đã qua ba năm rồi, có được không?
- Ồ, vậy đứa con trai lớp 10 của dì ấy có gọi mày là ba không?
“???”
Giang Cần nói xong, không hẹn mà cùng Dương Thụ An bật cười, tiếng cười vang vọng khắp xe, tạo nên bầu không khí vui vẻ.
Có lẽ bị tiếng cười làm ầm ĩ, tiểu phú bà bỗng nhiên tỉnh lại, dụi dụi mắt với vẻ mặt vô tội. Sau đó nhận ra không có chuyện gì liên quan đến mình, cô liền mở áo khoác của Giang Cần ra, đắp lên người mình, ánh mắt sáng ngời nhìn hắn.