Virtus's Reader

Hai giờ chiều, bốn người rời đường cao tốc, chạy qua ngoại ô, đến gia viên Hồng Vinh.

Giang Cần dừng xe lại, thịnh tình mời hai người bọn họ về nhà ăn cơm, nhưng bị Quách Tử Hàng và Dương Thụ An xua tay cự tuyệt.

Còn ăn cơm, không cần hỏi, khẳng định lại là mì ăn liền.

Món này ở nhà mình cũng có, hơn nữa trong nhà còn có thêm trứng kho.

Giang Cần nhìn bọn họ xách hành lý cút đi, trong lòng tự nhủ: Đúng là lớn tuổi rồi, cũng đã biết khách sao. Sau đó, hắn đánh thức Phùng Nam Thư và cùng về nhà.

- Con về nhà, con về nhà, con về nhà rồi.

Vừa vào cửa, Phùng Nam Thư đã hô vang ba tiếng. Tuy rằng cô cũng biết trong nhà không có ai, nhưng dường như cô lại thích nghi thức cảm này.

Giang Cần không nhịn được liếc nhìn cô một cái:

- Tiểu phú bà, đây hình như là nhà của mình.

- Đây hình như cũng là nhà của mình.

Tiểu phú bà cởi giày, lộ ra một đôi chân nhỏ cân đối được tất chân màu đen bao bọc, sau đó mang dép lông xù của mình chạy tới phòng khách. Giang Cần theo sát phía sau, đem vali dựa vào tường cất kỹ, cũng ngồi phịch xuống sô pha.

Sau đó hai người cứ ngồi như vậy trên sô pha cả buổi chiều, không đi đâu cả.

Mùa đông, trong phòng có hệ thống sưởi, vừa đi một quãng đường dài, bất cứ lý do gì cũng đủ khiến người ta lười biếng.

Lúc này, Giang Cần cũng không muốn làm gì, một tay thưởng thức đôi chân nhỏ tơ đen của Phùng Nam Thư, một bên cầm điều khiển từ xa lướt kênh, làm ổ đến trời tối. Ngay cả đèn cũng lười bật, chỉ có ánh sáng TV không ngừng lóe ra.

Hôm nay Viên Hữu Cầm tan tầm sớm hơn bình thường. Bà mua một đống đồ ăn, nhưng sau khi vào cửa, bà sợ hết cả hồn:

- Giang Cần, sao con không bật đèn lên?

- Tiết kiệm tiền điện.

- Lười chết con đi!

Giang Cần hơi ngồi dậy:

- Không phải Phùng Nam Thư cũng không bật mà, sao mẹ chỉ mắng mình con vậy?

Phùng Nam Thư nhìn chân mình, thầm nghĩ: rõ ràng là cho đến khi tiếng mở cửa vang lên thì cậu mới buông mình ra mà.

- Dì à, con không lười chút nào.

Viên Hữu Cầm thay giày xong, ấn đèn. Lúc này, bà mới thấy rõ trong phòng khách có hai người:

- Nam Thư cũng đến hả cháu?

- Cô ấy đưa nguyên cái biệt thự cho chú Cung rồi, không đến nhà chúng ta thì còn có thể đi đâu?

- Mẹ tưởng chỉ có mình con trở về. Vừa định cằn nhằn, cả một học kỳ con không có lấy một cuộc điện thoại cho mẹ, còn không bằng Nam Thư đâu.

“...”

Viên Hữu Cầm nói xong, mang theo rau dưa đi vào phòng bếp. Sau đó, bà hơi sửng sốt.

Nếu Giang Cần ở nhà một mình, tắt đèn có thể là vì lười. Nhưng Nam Thư cũng tới, vợ chồng son tắt đèn...

Đúng vào lúc này, cửa phòng lần nữa truyền đến tiếng mở khóa. Hôm nay Giang Chính Hoành cũng tan tầm sớm hơn bình thường, còn mang về hai bình rượu.

Vừa vào cửa, ông cởi áo khoác, sau đó đưa cho Phùng Nam Thư hai xâu kẹo hồ lô. Phùng Nam Thư đáp lời bằng một tiếng "cám ơn chú". Nụ cười rạng rỡ của cô khiến Giang Chính Hoành vui vẻ, không nhịn được mà lại nghĩ cho cháu trai vài cái tên.

- Sắp đến giờ cơm rồi, sao còn mua kẹo hồ lô cho Nam Thư? - Viên Hữu Cầm không nhịn được mà ngó đầu ra từ phòng bếp.

- Mua ở ngã tư. Hôm nay quá lạnh, ông cụ kia bán không hết là không về, nên anh dứt khoát làm người tốt, mua hai xâu.

“?”

Giang Cần nhìn kẹo hồ lô trong tay Phùng Nam Thư:

- Ba, mua hai xâu mà không có con một xâu nào sao?

- Con đâu có thích ăn. - Giang Chính Hoành bưng ấm trà lên pha một tách trà, sau đó ngồi xuống đối diện Giang Cần:

- Cái Multi-group của con, ở Thượng Hải cũng có hả?

- Làm sao ba biết?

- Tuần trước, một nhóm người trong cục đi Thượng Hải tham quan học tập. Lúc trở về lúc về ai cũng nói về cái này. Ba nghe thấy giống giống, nên nói chuyện với họ vài câu.

- Dạ, không cẩn thận làm lớn, thế là làm đến Thượng Hải rồi.

Giang Chính Hoành uống một ngụm trà:

- Chính xác thì website mua nhóm là gì?

Giang Cần gãi gãi đầu:

- Giống như con có một khu chợ, ba có hàng muốn bán, ba đến khu chợ của con bày hàng, con lấy một phần hoa hồng từ hàng hóa ba bán, chỉ có điều khu chợ này là môi trường ảo dựa trên mạng.

Tư duy của lão Giang không theo kịp thời đại. Nghe con trai nói, ông hiểu được phần nào, nhưng căn cứ vào lời kể của những người trẻ tuổi trong cục, hình như việc làm ăn này rất có tiềm năng. Cũng bởi vì chuyện này, ngày hôm sau hai vị lãnh đạo đã đặc biệt đến hỏi thăm tình hình.

Có thể làm ăn ở Thượng Hải, đó coi như là làm ăn lớn, nhưng Giang Chính Hoành vẫn có chút choáng váng.

Ông biết hạng mục khởi nghiệp của Giang Cần rất thành công ở Lâm Xuyên. Mấy năm đại học, con trai không đòi tiền gì từ gia đình, còn luôn gửi tiền về cho gia đình.

Nhưng làm tới Thượng Hải, lại có thể truyền tới Tế Châu, đây là rất phi thường.

Bởi vì kiếm tiền là một chuyện, danh tiếng là một chuyện khác, hai thứ này đại diện cho hai tầng lớp khác nhau, Giang Chính Hoành có cảm giác cha nhờ con mà hiển hách.

- Con... Đã đầu tư bao nhiêu tiền?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!