Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1031: CHƯƠNG 1030: CON VỀ NHÀ (2)

- Không đầu tư nhiều, đây là kiểu kinh doanh mượn gà đẻ trứng. Có thể không tiêu tiền thì con không tiêu, thậm chí con còn không tốn tiền thuê văn phòng.

Giang Chính Hoành nhấp một ngụm trà, nhăn mặt suy tư.

Thật ra hành vi của con trai đã trở nên kỳ lạ từ sau khi kết thúc kỳ thi đại học, đến bây giờ lại càng không thể hiểu nổi.

- Giang Cần, mình muốn lau miệng.

“?”

Phùng Nam Thư ăn kẹo hồ lô Giang Chính Hoành mua, khóe miệng dính chút đường.

Trên bàn trà có một túi khăn giấy in chữ nhà khách, đặt ở một bên Giang Cần, cách tiểu phú bà tương đối xa.

Ý cô là muốn Giang Cần rút cho cô một tờ giấy. Kết quả Giang Cần quay đầu nhìn thoáng qua ba, phát hiện ông đã đi vào phòng bếp, vì thế lộ ra biểu tình "thật hết cách với cậu", rồi cúi đầu hôn cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào của cô.

Tiểu phú bà ngây người, không ngờ ca ca lại táo bạo như vậy, hai chân không nhịn được mà co lại.

Giang Cần ngẩng đầu nhìn cô một cái, bỗng nhiên cảm thấy rất kích thích, lại cúi người hôn thật sâu, ăn sạch đôi môi ngọt ngào của cô.

Phùng Nam Thư cầm kẹo hồ lô trên tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gói giấy trên bàn, ậm ừ không nói nên lời.

Giang Cần nhìn theo ánh mắt của cô, không nhịn được mà sửng sốt:

- Cậu... Vừa nãy là muốn giấy?

- Không, mình không cần giấy, mình chính là muốn như vậy. - Phùng Nam Thư nghiêm trang nói.

- Mình biết ngay mà, tâm tư nhỏ bé của cậu quá dễ đoán.

- Ca ca, mình không lừa được cậu cái gì...

Sau một lúc lâu, thức ăn nóng hổi được nấu xong. Một nhà bốn người vây quanh bàn ăn bắt đầu ăn cơm. Viên Hữu Cầm còn đặc biệt nấu một chén mì cho bọn họ, xem như dùng để tẩy phong trần.

Giang Chính Hoành cầm lấy một tép tỏi, bóc vỏ rồi đưa cho Giang Cần:

- Cho con.

- Ba, ba ăn đi, con không ăn.

- Trước đây không phải con hay la hét ăn mì không ăn tỏi thì mất đi một nửa hương vị sao?

Giang Cần húp hai ngụm mì:

- Đó là trước kia, bây giờ không ăn nữa.

Giang Chính Hoành thấy con trai có chút kỳ lạ, lại quay đầu nhìn Phùng Nam Thư:

- Nam Thư có muốn ăn không?

Phùng Nam Thư là một người thích ăn vặt, ớt cũng có thể ăn hai miếng, vì vậy liền gật đầu định lấy, nhưng bị Giang Cần ngăn cản:

- Nam Thư cũng không ăn, ba, ba tự ăn đi.

“?”

Tiểu phú bà có thói quen nghe lời Giang Cần, Giang Cần không cho ăn thì cô sẽ không ăn. Nhưng cô không biết, bạn tốt của cô miệng đầy đạo đức, trên thực tế lại dự định cơm nước xong lại kiếm cớ hôn môi.

Dưới ánh đèn màu da cam ấm áp, bữa tối đoàn tụ luôn diễn ra hết sức vui vẻ. Tuy nhiên, vì Giang Cần là con đi học xa mới về nhà, trong lòng Viên Hữu Cầm có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi con trai, nên suốt bữa tối, bà không ngừng tra hỏi.

Bình thường, Viên Hữu Cầm thường xuyên gọi điện thoại cho Phùng Nam Thư, có khi một ngày một cuộc, có khi hai ngày một cuộc, nên bà khá nắm rõ cuộc sống của cô.

Nhưng đối với tên con trai Giang Cần này, bà thực sự không biết hắn làm gì ở trường học.

Trong ấn tượng của Viên Hữu Cầm, Giang Cần gần như vừa đến khai giảng đã buông thả bản thân.

Bà chỉ có thể hiểu biết về cuộc sống đại học của con trai qua những lần gọi điện thoại hỏi thăm con dâu và vào những ngày nghỉ.

- Giang Cần, con đã học ba năm rồi, thành tích học tập hiện tại thế nào?

- Mẹ, con không lừa mẹ, con chỉ đạt mức trung bình thôi. Tuy nhiên, đại học khác với trung học phổ thông, việc duy trì mức trung bình từ năm nhất đến năm ba cũng đã là rất khó khăn. Nói về ký túc xá của con, cũng chỉ có một nửa người có thể làm được.

Thực ra, ký túc xá của Giang Cần chỉ có bốn người. Ngoại trừ hắn và Chu Siêu, chỉ có Tào Quảng Vũ và Nhâm Tự Cường từng thi rớt.

Nhưng khi nói thành một nửa, sẽ có vẻ như số người rớt môn rất nhiều. Đây chính là nghệ thuật nói chuyện.

Viên Hữu Cầm không nhịn được mà nghĩ đến bảng điểm của Giang Cần mấy lần trước.

Khá lắm, quả nhiên là môn nào cũng chỉ được sáu mươi điểm, không hơn một điểm nào. Hơn nữa, học kỳ nào cũng như vậy. Nếu không có trang web chính thức của trường để tra cứu thành tích, bà còn tưởng là giả.

Con nhà nào lại có thể khống chế việc cho điểm chính xác như vậy?

Trên thực tế, được sáu mươi điểm cũng là các giảng viên bộ môn nể mặt, cho thêm một điểm cũng cảm thấy vi phạm tôn nghiêm của nghề dạy học.

Dù sao, trên bài thi của hắn ngoại trừ tên của hắn ra thì mẹ nó toàn bộ đều là Đinh lão đầu.

- Nam Thư nhà chúng ta đâu, thành tích tốt như vậy, có muốn thi nghiên cứu sinh không?

- Giang Cần thi thì cháu thi.

Giang Cần lập tức bắt chéo chân:

- Mình không cần thi, mình được tuyển thẳng, nhưng... Có lẽ cậu cũng không cần thi, dù sao cậu cũng là người đứng đầu chuyên ngành, còn có điểm từ hạng mục khởi nghiệp.

Vừa bóc tỏi, Giang Chính Hoành vừa gật đầu:

- Có năng lực thì vẫn phải tiếp tục học lên. Con gái của đồng nghiệp ba tốt nghiệp năm ngoái, bây giờ sinh viên đại học cũng không dễ tìm việc làm.

“?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!