Còn tìm việc làm?
Giang Cần cảm thấy suy nghĩ của ba thật sự kỳ lạ.
Hiện tại công ty con nuôi sống cả ngàn người, con học lên nghiên cứu sinh là để tìm việc làm sao? Đó thuần túy là nhiệt huyết yêu thích học tập ấy chứ!
Dường như Giang Chính Hoành cũng nhận ra điều này, mím môi, nuốt lại những lời còn lại.
Nhà bọn họ không có buôn bán, thân thích cũng không có ai làm kinh doanh, hơi tốt một chút là công chức cơ sở, kém chút thì làm công ở bên ngoài, cho nên nhất thời tư duy này không chuyển đổi được.
Giang Cần ăn xong mì sợi, nhìn lướt qua bàn ăn, phát hiện đại đa số đĩa đã trống không, phỏng chừng kế tiếp sẽ có người vô cùng may mắn được giao nhiệm vụ rửa chén.
Bởi vì nấu cơm là mẹ, cho nên bà có quyền chỉ định người nào đó rửa bát.
Tiểu phú bà không có khả năng, mẹ thương cô nhất, căn bản không có khả năng để cho cô ấy rửa bát. Người được chọn sẽ là giữa hắn và cha.
- Ba, con nhớ ba và mẹ kết hôn vào tháng 12 phải không?
Giang Chính Hoành không ngửi thấy mùi nguy hiểm, thuận thế gật đầu:
- Đúng vậy, sao thế?
- Vậy tháng trước chính là kỷ niệm ngày cưới của hai người nhỉ, ba mua quà gì cho mẹ vậy?
Da đầu Giang Chính Hoành lập tức tê dại:
- Ba bận quên mất...
Giang Cần nhìn về phía tiểu phú bà:
- Năm ngoái ba mình cũng quên chuyện này, rửa bát một tuần mới dỗ được mẹ, lần này ít nhất phải một tháng.
Viên Hữu Cầm không nhịn được liếc Giang Chính Hoành một cái:
- Ba con thì nhớ được ngày gì chứ, chỉ nhớ ăn, ăn xong chưa, ăn xong đi rửa bát.
Giang Chính Hoành: "...”
Phùng Nam Thư ngẩng đầu nhìn Giang Cần:
- Bạn tốt có ngày kỷ niệm không?
Giang Cần sửng sốt: "?”
Ăn tối xong, Giang Chính Hoành bị phái đi rửa chén. Cả người bực bội, ông thầm mắng mình đã nuôi đứa con trai gì thế này, lừa cả cha đẻ.
Rửa chén là việc Giang Chính Hoành không thích nhất, thậm chí còn nằm trong top 3 những việc ông ghét nhất.
Đang rửa chén, bỗng nhiên ông nảy ra một ý. Ông ló đầu ra khỏi cửa bếp hỏi:
- Bà xã, hôm Ngày của Mẹ, Giang Cần tặng em món quà gì nhỉ. Anh không nhớ, em còn nhớ không?
(*) Chú: Ngày của Mẹ - Chủ nhật thứ hai của Tháng 5
- Có phải là không tặng gì không, thậm chí còn không gọi điện thoại chúc mừng? Chắc không đến mức đó nhỉ?
Giang Cần vừa dùng trí thông minh tránh được việc rửa chén, định sang phòng Phùng Nam Thư dùng máy tính để xem phản hồi của hệ thống nội bộ, thì lập tức bị gọi lại lau nhà.
~ Nghe anh nói cảm ơn em, bởi vì có em, ấm áp bốn mùa… ~
Mười lăm phút sau, Giang Cần hoàn thành việc lau nhà, trở lại phòng khách. Bố cũng cũng đã rửa xong bát đũa. Hai cha con nhìn nhau, không ai chiếm được lợi thế.
Có thể thấy, một số thứ thực sự di truyền được.
Gừng chưa chắc chỉ có già mới cay, nhưng chỉ cần già thì chắc chắn cay.
Hai cha con mím môi, thấy Phùng Nam Thư đang ngồi trên sô pha cùng Viên Hữu Cầm xem phim tình cảm gia đình, không nhịn được thở dài, thầm nghĩ bao giờ địa vị của đàn ông bọn họ mới được nâng cao đây?
- Sau này chúng ta phải thống nhất trận tuyến! Không thể thua hai mẹ con họ!
- Vẫn phải là nhờ cả vào ba, còn con thì thôi, con gan nhỏ, con xem ba thao tác là được.
Giang Cần không mắc mưu, mở cửa phòng ngủ đã nhường cho Phùng Nam Thư, sau đó khởi động máy tính để xem phản hồi của hệ thống nhiệm vụ.
Chi nhánh Thượng Hải của Multi-group Nghiêm Tuyển phát triển tốt đẹp. Một số kênh tiêu thụ của các thương hiệu điện thoại di động trong nước đã tham gia. Đổng Văn Hào còn đặc biệt viết bài giới thiệu ưu thế của các thương hiệu lớn, đồng thời kêu gọi người dùng đánh giá và chấm điểm.
Từ năm 2011 đến năm 2012 là thời đại bùng nổ của điện thoại thông minh. Nhiều nhà máy sản xuất điện thoại di động làm đại lý hoặc hàng nhái chi tiền để làm kênh phân phối, muốn lợi dụng sự thay đổi của thời đại để biến mình thành hàng chính hãng.
Sự xuất hiện của Multi-group đã đáp ứng nhu cầu của các nhà máy điện thoại di động này, việc hợp tác cũng trở nên thuận lợi.
Mặt khác, sau một tháng sắp xếp, Tôn Chí cũng đã nắm rõ tình hình thị trường Thâm Quyến. Hiện tại, y đang tận dụng sức nóng của Nuomi để liên tục lựa chọn các thương gia ký hợp đồng.
Ngoài ra, Tô Nại đã báo cáo tiến độ, nói rằng giao diện trang web Tonight’s Headlines đã hoàn thành và đang tiến hành di chuyển dữ liệu.
(*) Chú: Tác đổi tên: Tiêu đề hôm nay => Tonight’s Headlines
Hiện tại, con đường đăng tải bản thảo vẫn do Lộ Phi Vũ kiểm soát. Việc khi nào có thể đăng nhập nền tảng sáng tác kiểu mở vẫn còn là một ẩn số.
Giang Cần gõ chữ "duyệt" rồi nhận ra cửa phòng bị đẩy ra. Phùng Nam Thư cầm điện thoại của mình đi vào, đưa tới trước mặt hắn với vẻ chờ mong.
Trên màn hình điện thoại là giao diện QQ, hiển thị nhóm lớp 12A1, nói về chuyện họp lớp.
- Họp lớp?
- Ừm.
- Cậu muốn đi sao?
Phùng Nam Thư gật đầu:
- Cậu dẫn mình đi xem được không?