Tiểu phú bà thuộc tuýp người vô cùng tò mò với những thứ chưa từng trải qua. Cô chưa từng tham gia họp lớp, nên cũng rất muốn biết họp lớp là như thế nào.
Trước đây cô không có gan đi, nhưng bây giờ cô có gấu lớn, cái gì cũng không sợ, nên lòng hiếu kỳ có chút không thể kiềm chế.
Thật trùng hợp, từ khi Giang Cần tốt nghiệp vào kỳ nghỉ hè năm đó, sau khi dắt người của lớp A2 phun một vòng 360 độ, thì liên tiếp ba năm sau, A2 bọn họ cũng không tổ chức họp mặt nữa.
Bởi vì khi hào quang của một người quá rực rỡ, buổi họp lớp sẽ mất đi ý nghĩa vốn có của nó.
Giang Cần cảm thấy đi chơi cũng được. Hắn luôn hy vọng tiểu phú bà có thể trải nghiệm những điều mà đại đa số mọi người đều có thể hiểu được, không muốn cuộc đời của cô luôn thiếu đi một chút gì đó.
Sau khi nhận lời đồng ý, Phùng Nam Thư cầm điện thoại gõ cụm “tôi cũng đi”, sau đó ấn gửi.
Ngay lập tức, nhóm vừa náo nhiệt nháy mắt trở nên yên tĩnh hơn nhiều. Sau đó, một số người thường xuyên lặn sâu, chưa từng lộ mặt cũng xuất hiện, liên tục báo danh.
Lớp học không quan trọng, họp mặt không quan trọng, quan trọng là nữ thần.
Phải biết rằng, sau ba năm tốt nghiệp cao trung, tuy mọi người đều đi học khắp trời nam biển bắc, gặp gỡ nhiều người hơn, nhưng về nhan sắc, Phùng Nam Thư vẫn là trần nhà.
Bình thường cô không tham gia giao lưu, như một vầng trăng thanh cao nhưng lạnh lùng. Sau khi tốt nghiệp còn có thể gặp lại đã là vô cùng khó khăn, có thể nói mỗi lần gặp nhau đều quý giá.
- Ngày mai tốt nhất là mặc áo giáp đầy đủ...
- Bằng không cũng không biết có bao nhiêu người muốn âm thầm hạ đao với mình.
- Nhưng bọn họ hâm mộ tình bạn của chúng ta, nhưng lại không thể làm gì được mình, thật sự sẽ làm mình rất sảng khoái.
“...”
Sáng sớm hôm sau, trời đông giá rét, ngay cả cửa sổ cũng kết sương hoa, nhiệt độ âm mười mấy độ là chắc chắn.
So sánh hai bên, dường như mùa đông Tế Châu còn lạnh hơn Lâm Xuyên vài phần, khiến người ta không nỡ chui ra khỏi chăn.
Lúc này trên đường, người qua đường vội vã, nhao nhao quấn chặt quần áo, trong lúc hô hấp trong miệng bay lên những luồng hơi trắng.
Giang Cần từ trong chăn bò ra, rửa mặt sơ qua, liền dẫn Phùng Nam Thư xuống tiệm bánh bao dưới lầu ăn sáng, sau đó đi cắt tóc, rồi đến tham gia họp lớp.
Tiệm bánh bao dưới lầu rất nổi tiếng, nhất là vào buổi sáng. Việc xếp hàng dài đã trở nên quen thuộc. Hai người vừa ngồi xuống, đã gặp không ít hàng xóm ở chung quanh và họ hàng.
- Ôi, Giang Cần, đây là ai vậy? Sao lại xinh đẹp như vậy?
Bọn họ là những người nhìn Giang Cần lớn lên, đều ở tại gia viên Hồng Vinh, hơn nữa họ cũng biết Phùng Nam Thư tồn tại.
Dù sao, vào mùa hè năm hai đại học, mỗi lần ăn tối xong Viên Hữu Cầm đều phải dẫn cô đi dạo, nhưng hàng xóm, chính là thích kiểu biết rõ còn cố hỏi này.
- Đây là bạn tốt của cháu.
- Nhìn xem, vẫn là Giang Cần, còn chưa học xong đã mang bạn gái về trước rồi.
“?”
Giang Cần nhìn bà lão lãng tai này, há miệng muốn phản bác một câu, nhưng suy nghĩ một chút lại không nhịn được mà buông tha. Người ta chỉ nghe thấy những gì họ muốn nghe.
Phùng Nam Thư ăn một miếng bánh bao, lặng lẽ ngẩng đầu:
- Người vừa rồi là bà Tứ, sao bà lại không nhận ra mình?
- Bà cố ý đấy.
- Tại sao lại cố tình giả vờ không biết mình?
Giang Cần nheo mắt lại:
- Bởi vì cả thế giới muốn phá hủy tình bạn của chúng ta.
……
Gần Tết, khu vực trung tâm thành phố vẫn rất náo nhiệt, nhưng ở một thị trấn nhỏ như Tế Châu, khu thương mại đông đúc nhất chỉ có một.
Lúc này, những người đến sớm đã tụ tập trong phòng VIP cỡ lớn của Diamond Cashbox KTV, khoảng bảy tám người.
Tiếp theo, lục tục có người đẩy cửa đi vào phòng, chào hỏi mọi người vài câu, sau đó đi tìm bạn thân thời trung học hoặc bạn bè vẫn liên lạc đến bây giờ, tạo thành một nhóm nhỏ của riêng họ.
- Lớp trưởng, lần này có bao nhiêu người đến vậy? Gần như không còn chỗ ngồi.
- Hầu như tất cả mọi người đều đến.
Lớp trưởng lớp A1 tên là Lưu Tuệ, những buổi họp lớp trước đây đều do cô tổ chức, năm nay cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên, số người báo danh lần này thực sự ngoài dự liệu của cô. Không chỉ những người không đến hai lần họp lớp trước đến mà cả những người ít nói và có phần mờ nhạt thời trung học cũng đến.
Mà tất cả đều là vì thiếu nữ thiên tiên của lớp họ cũng sẽ đến.
Thời trung học, Phùng Nam Thư hầu như không giao tiếp với ai, cộng thêm A1, 2, 3 đều là lớp chọn, nên hầu hết mọi người thậm chí còn chưa từng nói chuyện với cô.
Lưu Tuệ cảm thấy nhân duyên của mình đã đủ tốt, nhưng mỗi lần họp mặt cũng chỉ có thể triệu tập được khoảng 20 người. Vậy mà cô hoàn toàn không ngờ sức hiệu triệu của Phùng Nam Thư lại lớn như vậy.
Nữ thần chính là nữ thần, cô gần như đã trở thành một ký hiệu, ghi lại thanh xuân rực rỡ của rất nhiều người.
Đang lúc Lưu Tuệ cảm thán, cửa phòng lại bị đẩy ra.
Một người cao gầy mặc áo lông màu đen, để tóc húi cua, đeo kính đen bước vào.
Mà theo sự xuất hiện của y, trong phòng cũng vang lên tiếng xì xào bàn tán.