Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1034: CHƯƠNG 1033: BỌN HỌ KHÔNG THỰC SỰ VUI VẺ

- Ngay cả Tống Thụy Dương cũng đến?

- Thật là khách quý khó gặp...

- Không phải cậu ta chưa bao giờ đi họp lớp sao?

- Bởi vì Phùng Nam Thư muốn đến, bằng không cậu ta cũng sẽ không đến.

Trong tiếng nghị luận, Tống Thụy Dương bước vào phòng, chào hỏi một số người, sau đó liền ngồi cách Lưu Tuệ không xa, trong tay cầm một chai nước khoáng, ánh mắt đánh giá bốn phía.

Y là "lão nhị vạn năm" của lớp 12A1, thành tích học tập rất đỉnh, nhưng vẫn luôn khuất phục dưới Phùng Nam Thư.

Tuy nhiên, mùa hè năm ấy thi tốt nghiệp trung học, Phùng Nam Thư không biết xảy ra tình huống gì, thi ra điểm thấp nhất lịch sử, thế là vòng nguyệt quế đệ nhất bị Tống Thụy Dương lấy đi, khiến cho tất cả mọi người đều bất ngờ.

Ngoại trừ đứng đầu lớp A1, y đồng thời còn là thủ khoa thi đại học của thành phố Tế Châu, thuộc loại nhân vật tương đối chấn động một thời.

Tuy nhiên, chuyện nổi tiếng nhất của Tống Thụy Dương vẫn là công khai chuyện mình thầm mến Phùng Nam Thư.

Chuyện "thứ hai thích thứ nhất" trong trường học luôn luôn được truyền đi rất nhanh, mà lần này y đến tham dự tiệc họp lớp cũng là vì Phùng Nam Thư, điều này căn bản không thể nghi ngờ.

- Gần đây thế nào?

- Tạm ổn, đang chuẩn bị một đống hồ sơ để xin học bổng du học tự túc.

- Có người yêu chưa?

- Chưa, chưa gặp được người trong lòng.

“…”

Cùng lúc đó, bên ngoài Diamond Cashbox, Phùng Nam Thư cùng Giang Cần vừa mới cắt tóc xong, bước đi thong thả đến.

Bởi vì câu vè địa phương “Tháng Giêng cắt tóc, cửu cửu qua đời" nên cắt tóc vào tháng Chạp đã trở thành một phong tục.

Tóc Giang Cần không dài, chỉ cần cắt tỉa một chút, còn tóc của Phùng Nam Thư lại có thêm hai lọn tóc màu hồng nổi bật, trông vừa tươi vừa động, tinh nghịch và quyến rũ hơn trước một chút, phối thêm khuôn mặt trắng nõn thuần khiết và vô song kia, giống như một tiểu yêu nữ tại thế.

- Cậu thấy đẹp trai không?

- Đẹp. – Phùng Nam Thư gật đầu vô cùng dứt khoát.

Tại tiệm cắt tóc lúc nãy, có một cô gái sành điệu đang nhuộm tóc highlight, hắn bèn tiện miệng khen một câu đẹp, kết quả bị tiểu phú bà để ý và cũng muốn làm một kiểu tương tự.

Giang Cần lo cô làm xong không thích, nên bảo thợ cắt tóc gắn thêm hai lọn tóc giả cho cô, không thích thì có thể tháo ra.

Nhưng nhan sắc của Phùng Nam Thư thực sự rất đáng gờm, hai lọn tóc màu này tuy hơi khoa trương nhưng thực sự mang lại vẻ đẹp kinh diễm, khiến người ta nhìn mãi không quên, đến Giang Cần cũng thấy hơi khô miệng.

- Ca ca thấy đẹp không?

- Đẹp thật.

Phùng Nam Thu nheo mắt:

- Đẹp hơn cô gái lúc nãy không?

Giang Cần: “...”

Sau đó, hai người bước vào Diamond Cashbox, theo số phòng tìm đến phòng đã đặt trước và đẩy cửa bước vào.

Phòng của người khác đều tối đen, đèn nhấp nháy liên tục, trông như quần ma loạn vũ, nhưng một nửa phòng của họ lại sáng đèn như ban ngày.

Vừa nhìn thấy Phùng Nam Thư bước vào, vô số ánh mắt đổ dồn về phía cô, khi nhìn thấy Phùng Nam Thư với hai lọn tóc nhuộm màu hồng, ai nấy đều nín thở.

Có những vẻ đẹp không phai tàn theo thời gian, ngược lại, càng lâu không gặp lại càng khiến người ta kinh diễm.

Lúc này, trong loa đang phát bài hát chủ đề "Tiên Kiếm 3", khiến người ta quên đi thời gian.

Dần dần chìm đắm trong giai điệu, quên đi cả thời gian trôi...

Nhưng rất nhanh, giọng nói của Lưu Tuệ đã kéo mọi người trở lại thực tại.

- Nữ thần đến rồi, đã lâu không gặp.

- Đã lâu không gặp, lớp trưởng.

Lưu Tuệ đứng lên, liếc nhìn xung quanh:

- Hôm nay đông người hơn mọi khi, nhiều người trước đây không đến hôm nay đều tới. Cậu tùy ý tìm chỗ ngồi đi, ngồi bên cạnh tôi cũng được.

Nghe vậy, nhiều nam sinh đồng loạt vươn tay, lặng lẽ đẩy bạn tốt lâu năm sang một bên.

Ngay cả Tống Thụy Dương cũng ho khan một tiếng, cầm áo khoác bên phải đặt lên ghế, tạo ra chỗ trống cho một người ngồi. Tuy không nói gì nhưng lại như đã nói tất cả.

Phùng Nam Thư nghe xong, nhìn ra ngoài cửa:

- Ca ca, cậu ngồi đâu?

- Đâu cũng được, ngồi trong góc đi.

Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người bỗng sững sờ, bọn họ nhìn thấy Giang Cần đẩy cửa bước vào:

- Lớp trưởng Lưu, lớp chúng ta không ngại cho người ngoài đến góp vui chứ?

- A? Không, không ngại, thêm người thêm vui.

Giang Cần ngồi vào góc trước, sau đó kéo Phùng Nam Thư ngồi xuống bên cạnh mình.

Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt nhiều nam sinh dần dần ảm đạm, nhất là Tống Thụy Dương, ánh mắt hy vọng của y như tắt ngấm.

Thực ra, tất cả mọi người đều thầm nghĩ, Giang Cần có thể đi cùng Phùng Nam Thư hay không?

Bởi vì năm ngoái, trong giới từng rộ lên tin đồn hai người họ yêu đương, thậm chí có người còn nói họ đã sống chung.

Mặc dù tin đồn có căn cứ, nhưng nhiều người vẫn cố chấp không tin. Bởi vì Phùng Nam Thư như ánh trăng, thanh tao lạnh lùng, việc yêu đương đã là quá sức tưởng tượng, huống chi là sống chung.

Cho nên, nhiều người đều mong chờ Phùng Nam Thư đến một mình.

Năm đó, mọi người quá rụt rè, không thích chủ động, nhưng lần này nhất định phải kết giao bạn bè với Phùng Nam Thư.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!