Nhưng mà, Multi-group đã công khai tài khoản doanh nghiệp của bọn họ, nghĩa là bọn họ thực sự sở hữu 180 triệu.
Dương Học Vũ như bị sét đánh ngang tai, cảm giác như chính mình đang tự đào hố chôn mình.
- Tan họp trước, tan họp trước…
- Vậy số tiền đã phát xuống đây, có muốn thu hồi lại không?
- Cậu điên rồi hay là tôi điên rồi? Phát tiền cho bọn họ rồi lại thu hồi, cậu muốn toàn bộ chi nhánh sụp đổ sao?
Đại hội động viên kết thúc một cách kỳ lạ, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt mơ hồ.
Vừa rồi không phải nói chơi hắn sao? Khiến cho tôi còn rất hưng phấn, kết quả quần chúng ta đều cởi, anh nửa đường rút lui?
Nhưng không đợi bàn tán quá lâu thì bọn họ đã nhận được tin tức về thành công huy động vốn của Multi-group. Sau khi nhìn thấy tin tức này, trên mặt bọn họ không còn biểu hiện nào khác ngoài sự kinh ngạc.
Nhất là Thôi Y Đình, cô bỗng nhiên nhớ tới nụ cười thoải mái của Diệp Tử Khanh, khiến cho hai má cô tê dại.
Ba ngày tăng ca để làm ra phương án bỗng trở nên vô ích, bởi vì phương án đó là nhằm vào Multi-group khi bọn họ không có tiền, nhưng giờ đây bọn họ đã có tiền…
[Sử dụng Multi-group để chứng tỏ giá trị của bản thân]
Thôi Y Đình bỗng nhiên nhớ tới lời nói hùng hồn của mình ba ngày trước, trong đầu ong ong, không còn suy nghĩ được gì.
Cùng lúc đó, Chu Chấn Hào dựa vào tường, cả người chìm trong im lặng.
Trước kia y luôn nói, Giang Cần chơi thủ đoạn lợi hại thì có ích lợi gì? Ở trước mặt vàng thật bạc trắng, hắn sớm muộn cũng xong đời, nhưng hiện tại, hắn cũng có vàng thật bạc trắng.
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng mà… lúc không có tiền hắn đã sắp chơi chết LaShou rồi, hiện tại hắn có tiền, vậy còn chơi thế nào?
“Không đúng, Multi-group tiếp xúc với các tổ chức đầu tư từ khi nào?”
“Hơn nữa, bọn họ thậm chí không có một thành phố kinh doanh hoàn chỉnh nào, thị trường tuyến hai và tuyến ba cũng đã thu hẹp đến mức đóng băng, ai sẽ sẵn sàng đầu tư cho bọn họ?”
“Trừ phi tài chính đã sớm đàm phán xong, chỉ có điều hiện tại hắn mới công bố ra…”
“Tất cả mọi người đang chờ tiền, chỉ có hắn cầm tiền chờ thị trường biến loạn…”
“Vậy thì hắn có tiền từ lúc nào?”
“Trước tháng 11 hay sớm hơn?”
“Nếu đã có tiền, tại sao hắn bất động? Tại sao hắn phải đợi đến vòng thứ ba mới ra ngoài?”
“Tống Nhã Thiến nói, lúc ấy bọn họ đều là sinh viên ngành mua nhóm trong trường, sau đại hội mua nhóm, tất cả mọi người đều thương lượng bán trang web đi, chỉ có Giang Cần khư khư cố chấp, bỗng nhiên triển khai nghiệp vụ Thượng Hải.”
“Hắn đang đợi người khác nuôi thị trường? Chờ mọi người đốt tiền nuôi chín thị trường, hắn bỗng nhiên nhảy ra ngoài thu hoạch?”
“Nói đùa gì vậy, hắn cảm thấy mình nhất định sẽ thắng sao?”
Dương Học Vũ là người theo chủ nghĩa lý luận. Đây là đánh giá của người trong công ty cho y, nói thật, danh tiếng này cũng không tốt lắm, bởi vì nó ít nhiều đều mang tính lý luận suông.
Nhưng lúc này, thứ lý luận này bỗng nhiên phát huy tác dụng, bởi vì con người khi làm việc tóm lại là có logic của riêng mình, chỉ cần suy luận ngược lại, y có thể nắm bắt được logic của đối phương.
Thời gian Dương Học Vũ đến Thượng Hải không lâu, nhưng nhìn lại mấy tháng giao chiến với Multi-group, y phát hiện tất cả mọi thứ mà Multi-group tung ra gần như đều là phục bút.
Lễ hội ẩm thực được chôn trong thời kỳ bọn họ làm khu đô thị đại học, thỏa thuận hợp tác sâu rộng là lễ hội vào tháng 5 năm 2010, tài chính hiện tại, rất có thể cũng là một phục bút.
Nói thật, nếu Giang Cần bắt đầu gia nhập từ vòng thứ nhất, người đứng đầu hiện tại tuyệt đối là hắn.
Nhưng thẳng đến vòng thứ ba hắn mới đột nhiên xông tới? Hắn thu được gì?
Hắn tiết kiệm được hai đợt tiền trước, cũng tiết kiệm được rất nhiều thời gian dùng để đặt phục bút và bồi dưỡng đoàn đội. Trong giai đoạn này, các trang web khác lại hao phí rất nhiều tài chính để nuôi chín thị trường, hắn bỗng nhiên nhảy ra và rồi bắt đầu thu hoạch một cách thỏa khoái.
Sao hắn dám?
Trong lúc đốt tiền tác chiến, địch nhân từng bước một trở nên mạnh mẽ, chẳng lẽ hắn tự tin đến vậy, chỉ cần xuất hiện là có khả năng thu hoạch toàn bộ chiến trường?
Nhưng sau khi Dương Học Vũ nhớ lại khoảng thời gian mình đến Thượng Hải, y phát hiện Giang Cần dường như… thật sự lần nào cũng thắng.
“Sinh viên đại học đều như vậy sao? Chết tiệt.”
“Vali của tôi đâu?”
“Cái vali tôi mua đâu rồi…”
Mùa đông hốt hoảng, đêm trước mùa xuân mới, bố cục của LaShou và Nuomi ở Thượng Hải bởi vì tin tức Multi-group huy động vốn thành công mà hoàn toàn lộn xộn, phương án làm trước đó cũng trở thành giấy vụn.
Multi-group không có tiền cũng có thể làm bọn bọn họ gần chết, hiện tại có tiền, ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Nhưng bọn họ bất động, Multi-group đã động.
Sáng sớm hôm sau, hoạt động lễ Tết của Multi-group chính thức ra mắt và không gian sống của LaShou và Nuomi đã bị đẩy đến giới hạn.
Lý do là vì kế hoạch Tết nguyên đán trước đây của bọn họ hoàn toàn dựa trên việc thâu tóm Multi-group. Đó là kế hoạch bọn họ thức trắng ba ngày ba đêm để làm ra, giờ đây hoàn toàn bị hủy bỏ, không thể sử dụng được nữa.