Bây giờ lễ Tết đã bắt đầu, bọn họ vừa uống cà phê vừa cố gắng thay đổi phương án, nhưng thời gian đã hoàn toàn không còn kịp.
Sau khi chịu đựng ba ngày ba đêm, ai có thể thay đổi phương án hoạt động một lần nữa?
“Chúng ta đi bước nào cũng sai…”
“Không, từng bước của chúng ta đều bị mắc bẫy, đây là một cái bẫy liên hoàn. Hắn tính chuẩn thời gian, cố ý đánh loạn tiết tấu của chúng ta.”
LaShou và Nuomi bị đánh bất ngờ không kịp đề phòng, nhưng bước chân của Multi-group không dừng lại ở đó. Gần như cùng lúc đó, quảng cáo chính thức vào Thâm Quyến của Multi-group được phát ra. Những phục bút mà bọn họ đã đặt ra trước đây ở khu đô thị đại học Thâm Quyến lần lượt hiện lên, tình huống giống hệt như lúc ở Thượng Hải.
Bọn họ mượn bố cục chuỗi thương hiệu của Lễ hội ẩm thực để trực tiếp mở rộng khu vực hoạt động, sau đó niêm yết hơn 20 cửa hàng hợp tác được lựa chọn kỹ càng.
Cho dù chi nhánh của LaShou và Nuomi ở Thâm Quyến đã sớm có phòng bị, nhưng trong nháy mắt vẫn bị Multi-group chiếm mất 20% thị phần.
Âm mưu biến dương mưu, nhưng sự thật chứng minh, một công cụ tốt vẫn sẽ hiệu quả dù sử dụng nhiều lần.
Hai ngày sau khi tin tức Multi-group huy động vốn thành công được phát đi, Chu Chấn Hào trở về Tây An. Thật sự là cao hứng mà đến, mộng bức mà về. Trong ánh mắt y như là tắt đèn, không còn hừng hực "Tôi sẽ dẫn đầu xung phong nữa”.
- Ông chủ, nghiệp vụ ở Thâm Quyến đã được triển khai, đơn đặt hàng đầu tiên đã được giao lúc tám giờ tối nay.
- Ừm… không… không nên kiêu ngạo, hô hô… không ngừng cố gắng, anh là… là giỏi nhất!
Nghe tiếng thở hồng hộc trong điện thoại, Tôn Chí sửng sốt một chút:
- Ngài… Ngài và bà chủ đang bận à? Vậy tôi không quấy rầy nữa.
“?”
- Bận rộn cái búa! Cơ quan bố tôi phát gạo dầu muối cho Tết, bảo tôi đi lấy hộ. Tôi từ tầng bốn khuân xuống tầng một rồi bê lên xe, mệt chết đi được. Ai mà biết tôi là ông chủ lớn có trong tay hơn tỷ chứ? Cái này còn có vương pháp sao?
Giang Cần chạy đến trước xe của mình, cất đồ ba gửi vào cốp sau. Trong đêm lạnh bị đông lạnh điềm đạm đáng yêu, giống như chó ngốc.
Trận tuyết lớn cuối năm phủ lên Tế Châu một màu trắng nhã nhặn, tuyết trắng kết hợp với đèn lồng đỏ khắp phố khiến lại hương vị năm mới càng ngày càng nồng đậm.
Phùng Nam Thư đi ra khỏi phòng ngủ rồi bắt đầu đi tới đi lui trong phòng khách.
Hệ thống sưởi của Tế Châu cũng không tệ lắm, đặc biệt nhiệt độ sẽ lên rất cao trong mấy căn nhà nhỏ nên cô chỉ cần mặc một cái áo lông phối với chân váy ngắn và tất nhung đen là có thể uống nước, đánh răng, tung ta tung tăng làm việc nửa ngày rồi.
Vệ sinh cá nhân xong cô lại đi tưới nước cho đám hoa ở ban công rồi mở cửa sổ ngắm cảnh tuyết bên ngoài một chút, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập cuộc sống những năm tháng bình yên.
Lúc này chú ba bán đồ ăn vặt dưới tầng cũng mặc áo khoác ra ngoài quét tuyết ở trước quầy mình.
Người phải dậy sớm đi làm cũng rất nhiều, ai đi qua cũng chào hỏi hoặc là biếu chú ba điếu thuốc khiến chú ba cảm thấy bản thân rất có mặt mũi.
Quét quét một lúc ông chợt nhìn thấy tiểu phú bà ở trên tầng nên lại bắt đầu phổ cập khoa học cho hàng xóm xung quanh ngay lập tức.
- Nhìn kìa nhìn kìa, cô bé kia là vợ Giang Cần đấy.
- À là thằng bé con nhà Chính Hoành phải không? Trước tôi có nghe người ta nói rồi nhưng mà chưa gặp ngoài đời bao giờ.
- Tôi thì thấy nhiều lắm rồi, cô bé ấy thường đi ra từ nhà Giang Cần để mua kẹo que ăn nhưng mà thằng nhóc kia không cho cô bé ấy ăn vì sợ cô bé ấy sâu răng cơ.
- Uầy thằng nhóc này quản lý vợ nghiêm thật đấy nhỉ.
- Ai bảo không phải đâu.
Chú ba vừa nói cười ha hả với hàng xóm xung quanh vừa quét ra một con đường nhỏ.
Phùng Nam Thư nhìn một lúc, lông mi cô run lên, đôi mắt long lanh tràn ngập vui sướng đến mức không nhịn được mà nheo lại như một con mèo ngốc nghếch thích dựa vào ban công phơi nắng.
Năm tháng bình yên, tôi có gia đình rồi…
Tiểu phú bà ngây ngốc dựa vào cửa sổ một lúc rồi mới ôm một quyển sách khoa học viễn tưởng mạo hiểm của thiếu nhi đi vào phòng chứa đồ tìm gấu chó lớn của mình.
Lúc cô vào Giang Cần chỉ mặc một cái áo giữ nhiệt ngồi trước máy tính đọc tin tức cấp dưới phản hồi lại.
Nói như nào nhỉ? Bốn chữ, tin chiến thắng hiện lên liên tục.
Multi-group sống chó lâu như vậy đã luyện thành một bộ tổ hợp quyền hoàn hảo không tì vết, tung chiêu một cái chắc chắn là chiêu chí mạng.
Giống như như là vai chính trong mấy bộ tiểu thuyết tiên hiệp, giấu mình sống tạm bợ trong núi để tu luyện ngày đêm bất kể khó khăn, cuối cùng tự nghĩ ra được một bộ quyền pháp vô địch rồi mới xuống núi khinh nam cưỡng nữ, khinh nam cưỡng nữ.
Cái gì? Không thể khinh nam cưỡng nữ ấy hả? Ha hả, nói bậy không à, nếu không thể thì trước giờ tôi tu luyện ngày đêm để làm gì!