Trong lúc đó Phùng Nam Thư im lặng chui lên giường Giang Cần, vờ như đang đọc sách rất nghiêm túc nhưng cái chân nhỏ đi tất đen thơm ngào ngạt lúc ẩn lúc hiện giữa không trung khiến Giang Cần hoảng hốt.
- Phùng Nam Thư!
“?”
- Sao ở nhà mà cậu vẫn đi tất đen vậy? Cậu lại buôn chuyện với Tô Nại đúng không?
Phùng Nam Thư cao ngạo nhìn hắn:
- Mình luôn mặc thế mà!
Giang Cần nheo mắt:
- Nói dối, hôm qua cậu vẫn mặc áo bông hoa với quần bông hoa mẹ mình mua cho cơ mà, nay tự dưng đổi sang tất đen là có ý đồ gì đây?
- Ca ca nhớ lầm rồi.
- Cậu không nói thật thì đừng hòng mình đưa cậu đi bắn pháo hoa đêm giao thừa, mình sẽ đi một mình.
Phùng Nam Thư xụ mặt:
- Ca ca, Tô Nại là người xấu, chị ấy bảo nếu mình mặc như vậy thì cậu sẽ tự chủ động đến ôm mình.
“…”
Giang Cần vẫy vẫy tay với cô, sau đó bạn tốt đi xuống giường và ngồi lên đùi hắn, rúc vào lòng hắn.
Thật ra trong thời gian ông chủ Giang bận bịu thì tiểu phú bà cũng rất nhàm chán, nhưng cô lại không dám làm phiền, giờ được hắn ôm thế này cô mới cảm thấy sung sướng một chút.
Giang Cần tắt hệ thống nội bộ đi, buông con chuột ra, đẩy cặp mông nhỏ tròn trịa của cô lên trên một chút rồi nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của cô, sau khi nghĩ ngợi hồi lâu hắn mới hôn lên đôi môi ấy.
Sau khi bị hôn, tiểu phú bà cũng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, hai tay vòng lấy cổ hắn, cô hé miệng ra một chút cho cả hai đều tiện làm, sau đó thì bắt đầu thở hồng hộc, thân thể mềm xuống.
Giang Cần thầm than một tiếng, thầm nghĩ không biết tiểu phú bà được làm từ cái gì mà mới hôn một chút thôi mà cả người đã mềm oặt như không còn xương cốt thế này rồi, bản thân hắn của có hai tay thôi mà còn phải đỡ cô tránh cho cô ngã xuống, căn bản là không có tay nào rảnh để làm chuyện khác nữa.
Đương nhiên là bạn tốt với nhau thì có thể có một nụ hôn chào buổi sáng thôi chứ không làm gì khác được, hắn nghĩ vậy chỉ vì muốn hình dung bạn tốt của mình bây giờ mềm mại đến thế nào thôi.
Ví dụ như khi khen một người nào đó xinh đẹp thì mọi người sẽ dùng từ đẹp như tiên giáng trần để hình dung, hắn cũng chỉ muốn hình dung rằng cơ thể bạn tốt mềm như nước nên mới nói là hắn không còn tay rảnh để làm gì khác thôi, đây thuộc về thể loại miêu tả.
- Mai mình sẽ mặc tiếp…
Sau một lúc lâu khi đôi môi tách ra Phùng Nam Thư ghé vào vai hắn nỉ non một tiếng như Giang Cần hút khô hết tất cả sức lực của mình rồi.
Giang Cần sửng sốt một chút:
- Còn cái gì cơ?
- Còn đi tất đen.
- Đồ ngốc háo sắc, cậu nghiện dễ vậy.
Phùng Nam Thư còn muốn giảo biện bản thân không háo sắc một chút nhưng còn chưa nói được câu nào thì đã bị Giang Cần mút môi tiếp, sau đó cô thầm gọi ca ca trong lòng, cả người nóng lên vì được yêu chiều.
Nụ hôn này kéo dài thật lâu, trong lúc đó cô mở to mắt cảm giác hình như mình cao lên một chút thì phải.
- Cậu còn muốn làm gì vậy?
Phùng Nam Thư bị hôn choáng hết cả người, sau một lúc lâu cô mới bình tĩnh lại rồi cúi đầu nhìn xuống:
- Mình còn muốn xem điện thoại dự phòng…
Cô vừa mới nói xong thì Giang Cần đã đánh một cái vào đầu cô khiến cô kêu “A!” một tiếng, sau đó cũng ngoan ngoãn lại, cô dựa vào người hắn, hai chân đong đưa qua lại.
Hồi trước cô chỉ có một mình, dù là ăn tết tết thì cũng chỉ có một mình.
Không có hàng xóm, không có lì xì, không có ca ca, không có vật gia truyền, không thể nói chuyện, cũng không nghe được tiếng pháo hoa ngoài cửa sổ, càng không có người hỏi cô là con gái nhà ai.
Trước giờ cô chưa từng chờ mong tết âm lịch nhưng giờ cô lại mong ngày nào cũng là tết âm lịch.
Chú ba dưới tầng là người tốt, bà Ngô nhà đối diện cũng là người tốt, dì Thải Phương cũng là người tốt, cô chú Lục cũng là người tốt… Bọn họ đều biết cô là người nhà Giang Cần.
Phùng Nam Thư vừa ôm cổ hắn vừa nhìn vật gia truyền trên tay, cái miệng nhỏ hồng hào gợi lên đường cong, đôi mắt sáng lấp lánh.
- Sắp ăn tết là tiểu phú bà lại sắp lớn thêm một tuổi rồi mà sao còn dính người dữ vậy?
- Mình già rồi mình vẫn muốn dính cậu.
- Cậu trẻ con thật đấy.
- Giang Cần, mình lớn hơn cậu đấy, mình là tỷ tỷ.
Giang Cần ôm cô thầm nghĩ đi tất đen thì cũng thôi đi, lại còn tỷ tỷ, cậu biết các buff cho bản thân thật đấy nhỉ, ôm hết mấy yếu tố mê người vào mình rồi còn đâu.
Tỷ tỷ đi tất đen ai mà chịu được?
Giang Cần đẩy bàn phím ra, thầm nghĩ bản thân đã bận rộn lâu như vậy rồi thì cũng nên ra ngoài giải phóng đầu óc thôi. Vậy nên hắn dắt Phùng Nam Thư ra ngoài ăn sáng, ăn xong lại thấy thời tiết hôm nay cũng không tệ, nên lại tiện đi dạo một vòng công viên trong khu luôn.
Các cụ ông cụ bà ngồi phơi nắng ở đó nhiều không đếm kể nhưng tất cả đều cười tủm tỉm nhìn hắn.
- Nay Giang Cần đưa vợ đi dạo à?