Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1047: CHƯƠNG 1046: NĂM THÁNG BÌNH YÊN, TÔI CÓ GIA ĐÌNH RỒI (2)

- Bao giờ kết hôn vậy? Ông bà còn đang chờ để uống rượu mừng đấy.

Phùng Nam Thư vui vẻ đến khi phát hiện Giang Cần nhìn về phía mình mới giả vờ làm mặt lạnh tiếp.

Giang Cần chép chép miệng:

- Người xấu đều già đi hết rồi à?

……

Sáng sớm hôm sau, đợt hàng tết đầu tiên đã xuất kho, lượng công việc online Multi-group cũng tăng lên không ít, doanh số tăng lên hàng ngày.

Nhu cầu chủ yếu trong thời gian này là đồ gia đình, sau một thời gian nữa khi người tiêu dùng đã được phát thưởng cuối năm, nhận tiền mừng tuổi, thì có thể doanh số sản phẩm điện tử với mấy đồ linh tinh gì đó đều sẽ tăng mạnh.

Vì để ứng phó với hai giai đoạn tiêu pha bất đồng nên đã phát tích phân cho mỗi một đơn hàng, thế là năm sau người dùng có thể dùng số tích phân này để được giảm giá rồi.

Nói vậy từ năm ngoái đến năm sau cả thị trường đều là thời kỳ thống trị của Multi-group.

Thế hệ sau đã rất quen với tích phân, nhưng nó vẫn có tác dụng rất tốt trong thời đại này, vậy nên con đường online này vẫn cực kỳ nổi tiếng.

- Trước mắt các phản hồi từ thị trường đều rất tốt, các vị giám đốc phải quan sát cẩn thận hơn chút đấy.

- Mặt khác ăn tết xong thì mọi người về Thâm Quyến làm quen với công việc đi, Tôn Chí để một nửa đội ở lại, sau đó dẫn nửa đội kia đi kinh đô phát triển.

- Cẩm Thụy tổng hợp báo cáo doanh số hàng năm của các nhãn hiệu trong chiến lược lớn rồi gửi mail cho tôi.

- Từ Ngọc học tỷ sửa sang lại báo cáo tài chính của Zhihu từ năm 2008 đến giờ giờ với báo cáo tài chính sáu tháng cuối năm của Multi-group cho tôi.

“…”

Mới sớm tinh mơ, Giang Cần đã họp với các giám đốc qua điện thoại, họp xong hắn nghe thấy tiếng ồn ào trên đường, có tiếng rao hàng, tiếng pháo hoa và tiếng quảng cáo từ đủ loại xe tuyên truyền.

Đây là cuộc họp thường niên trong khu, mỗi năm đều làm một lần, chỉ là sau đó theo thời đại phát triển cộng với việc Tế Châu lấy được danh hiệu thành phố văn minh, thành ra buổi họp hàng tết này mới bị thủ tiêu ấy.

Giang Cần xuống giường đi ra bếp rót nước, vừa uống vừa gõ cửa phòng Phùng Nam Thư.

- Dậy thôi tiểu phú bà, mặt trời chiếu tới con hổ của cậu rồi kìa.

Giang Cần gõ một phút thấy không ai trả lời nên hắn lại ho khan một tiếng:

- Mình đi vào đấy nhé, nhỡ mình thấy cái gì mà bạn tốt không nên thấy thì cũng không trách mình được đâu nha.

Vừa mới nói xong ông chủ Giang phát hiện ra tời giấy note dán trên cửa phòng.

- Giang Cần, mẹ đưa Nam Thư ra ngoài mua đồ rồi nhé, hai mẹ con sẽ ăn trưa ở ngoài đến tầm chiều mới về, đồ ăn sáng ở trên bàn ấy, con tự hâm lại nhé.

- Biết con dậy cái là đi gõ cửa phòng Nam Thư ngay nên mẹ mới dán ở đây vì sợ con không nhìn thấy.

- À đúng rồi, rảnh thì đi dọn ổ chó đi nhé.

“???”

Giang Cần bóc tờ giấy xuống, sau khi đọc xong hắn có cảm giác bản thân rối loạn hô hấp, hít thở không xong.

Gì mà con vừa dậy cái là đi gõ cửa phòng Phùng Nam Thư luôn vậy? Chẳng nhẽ con trong mắt bố mẹ là người như vậy sao? Như này là ngậm máu phun người rồi còn đâu.

Cái thứ nhất, căn phòng này vốn là phòng của con mà.

Cái thứ hai, con chủ nhà mà Phùng Nam Thư mới là bạn, là khách đến chơi nhà chúng ta thì con qua hỏi hôm qua cậu ấy có ngủ được không thì sao chứ? Đây là phép lịch sự!

Giang Cần cảm nhận được thế giới này có ác ý rất sâu với hắn, thầm nghĩ hành vi quang minh chính đại tựa như chính nhân quân tử của mình sao vào mắt người khác lại biến thành những đồi hoa sim vậy, có còn vương pháp không trời!

Ông chủ Giang đi vào bếp hâm nóng chút đồ ăn thừa, mới ăn được hai miếng thì đã nghe thấy tiếng đập cửa rồi.

Người đập cửa là Quách Tử Hàng và Dương Thụ An, vẫn giống năm ngoái thôi, một thùng gà nướng, nửa miếng thịt dê ướp muối.

- Chú ơi thím cháu đâu?

- Cậu ấy ra ngoài dạo phố với mẹ tôi rồi.

- Bảo sao nhìn mày như trẻ bị bắt ở nhà trông nhà trong khi cả gia đình đi chơi hết ấy.

- Mày có biết lễ phép không vậy?

Dương Thụ An và Quách Tử Hàng đều lộ ra bản mặt cợt nhả, bọn họ vừa cợt nhả vừa cất thịt dê và gà vào tủ lạnh rồi mới ngồi lại ghế.

Lúc này Giang Cần đã ăn cơm xong rồi nên đặt đũa xuống bàn và ngẩng đầu nhìn hai người con nuôi làm việc:

- Lão Quách, mày thích rửa chén không?

Quách Tử Hàng: “...”

- Thụ An, thích rửa bát không?

Khóe miệng Dương Thụ An run rẩy một xíu:

- Chú, chú cứ rửa từ từ đi, chúng cháu chờ được.

Giang Cần nhíu mày lại:

- Chú đã nói với cháu bao nhiêu lần rồi mà, tới nhà chú cứ thoải mái như về nhà mình đi, sao lần nào cũng khách sáo thế?

- Khách sáo tí cũng tốt chú ạ, dù sao thì chúng ta cũng chẳng thân thiết mấy, phải không lão Quách? - Khuỷu tay Dương Thụ An thúc vào Quách Tử Hàng một chút.

Quách Tử Hàng gật đầu ngay tắp lự:

- Đúng đúng đúng, tuy rằng cha nuôi không coi con như người ngoài nhưng con vẫn tự biết thân biết phận mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!