Giang Cần đen mặt, hắn tức giận với sự khách sáo của bọn họ sau đó hùng hổ đi vào bếp, thầm nghĩ giới trẻ bây giờ lười thật đấy, có tí việc nhà thôi mà cũng không giúp đỡ cho được.
Sau khi hắn rửa bát xong ba người mặc áo khoác ra cửa tiến tới phiên chợ thường niên chơi một vòng.
Nơi này là mảnh đất trống bị bỏ lại sau giai đoạn cải tạo thành phố cũ tạm thời được trưng dụng làm nơi họp chợ thường niên năm nay, quy mô nhỏ hơn năm ngoái nhưng mà tiểu thương thì không hề giảm sút, mấy trăm quầy hàng nằm sát sàn sạt, còn chưa tới đó đã nghe được tiếng người ồn ào.
Giang Cần đi đằng trước, tay nhét túi quần, miệng lẩm bẩm:
- Bình thường tôi luôn bị Phùng Nam Thư bá chiếm, nay cậu ấy không ở chứ không thì làm gì mấy người có cơ hội đi dạo phố một mình với người đàn ông đẹp như tôi chớ.
- À đúng đúng.
- Tối nay mấy người về nhà với tôi nhỡ không cẩn thận nói những gì tôi trải qua hôm nay cho cậu ấy, chắc cậu ấy hâm mộ khóc, đi ra ngoài dạo phố với mẹ tôi có gì tốt chứ, mệt chết cậu ấy luôn!
Quách Tử Hàng với Dương Thụ An liếc nhau, thầm nghĩ đúng là hắn có ý kiến rất lớn với việc bạn học Phùng đi dạo phố với mẹ chồng mà không đi dạo phố với hắn thật.
Chỉ có hai câu ấy thôi mà đã lặp đi lặp lại nhấn mạnh hai lần rồi.
Giang Cần bình tĩnh đi tới quán đậu rang mua ít hạt dưa, hạt dẻ cười, sau đó lại tiêu mười tệ mua hai vòng cầu phúc, một cái cầu không khí vui vẻ, một cái cầu ông chủ mỉm cười, sau đó lại đi mua hai con mực xiên bán sắt.
Xem xem, khoảng thời gian không có tiểu phú bà ở bên của hắn vẫn vui sướng như vậy!
- Chú, sao chú nhìn không vui vẻ gì vậy? Trên mặt chả có biểu cảm gì cả.
- Tào lao, giờ chú đang vui vẻ muốn chết đây nè.
Giang Cần hơi tức giận, hắn bóp vụn một hạt dẻ cười rồi duỗi tay rút ra một nhánh cây như rút “kiếm” từ cây tùng xanh tốt bên cạnh ném xuống tuyết, sau đó đi thẳng tắp.
Đằng sau mảnh đất trống này là trường số 4, chắc lại có học sinh cấp ba nào đấy ăn trộm về giấu ở đây, định khai giảng xong thì đến lấy đây mà.
Thấy vậy Dương Thụ An và Quách Tử Hàng đều bắt đầu thèm thuồng.
- Chú, cho cháu chơi với.
- Cha nuôi, xin cha hãy truyền kiếm cho con.
Giang Cần cằm nhánh cây vung lên hai cái:
- Mẹ nó đúng là một đám không có tiền đồ, để tôi chơi trước!
Dương Tử An và Quách Tử Hàng nhìn hắn với ánh mắt chờ mong, chờ đợi được nhận nhánh cây, thi thoảng còn vang lên mấy câu tranh luận như kiểu “Ta mới là đại thái tử.”, “Dựa vào đâu mà ngươi nói ngươi là thái tử.”
Thật ra thì người đàn ông có lớn đến độ tuổi nào đi nữa thì trong nội tâm vẫn là một đám trẻ con mà thôi.
Có vài người nhìn rất trưởng thành song chẳng qua chỉ là bị gông xiềng xã hội ép phải trưởng thành, chứ chỉ cần dứt bỏ được mấy cái đó thôi thì đúng kiểu càng lớn càng trẻ con.
Dạo từ đầu đến cuối chợ, Giang Cần cũng mua khá nhiều đồ, một đóa hoa thắt dải lụa đỏ, một cái kẹp tóc đính năm con thỏ cát tường bằng kim loại, còn có thiệp chúc mừng năm mới linh tinh gì đó, có cả dây cột vào điện thoại.
- Chú ơi chú làm cho cháu một con đồ chơi làm bằng đường đi.
- Được, cháu muốn hình gì? Chú có thể viết chữ, vẽ gà, hay là làm một con thỏ con nhé?
Trong đầu Giang Cần hiện ra một hình ảnh, gấu chó lớn bắn tim với tiểu phú bà, sau đó hắn quay qua Quách Tử Hàng và Dương Thụ An:
- Phía trước có nhà vệ sinh công cộng đấy, hai người đi tiểu đi.
Quách Tử Hàng sửng sốt:
- Lúc đến tao đi tiểu rồi mà.
- Giờ mày lại buồn tiếp, mau đi đi, không đi thì tết không có lì xì đâu!
“...”
Hai người liếc nhau một cái rồi nhanh chóng chạy trốn.
Giang Cần lại quay qua chú bán đồ chơi làm bằng đường:
- Chú làm cho cháu ba cái với, một cái viết gấu chó lớn, một cái viết tiểu phú bà, cuối cùng vẽ cho cháu một trái tim nữa là được rồi.
Chú bán đồ chơi làm bằng đường múc một muỗng nước đường, vừa làm vừa lẩm bẩm một câu, thầm nghĩ hai chữ “lớn” và “tiểu” vẫn ổn cơ mà bốn chữ sau đó phí đường thật đấy.
Tay nghề của chú bán đồ chơi làm bằng đường cũng không tệ lắm, chữ được viết bằng đường vừa nhanh vừa đẹp, trái tim cuối cùng cũng rất tròn trĩnh.
Giang Cần trả tiền rồi ăn luôn trái tim không còn một vụn đường nào rồi mới cầm hai cây còn lại đi về.
Trái tim kia như vốn không tồn tại ở thế giới này, hắn quả là thiên tài.
Lúc này Quách Tử Hàng và Dương Thụ An cũng đã trở lại, bọn họ nhìn hai cây đồ chơi làm bằng đường trên tay Giang Cần mà chẳng hiểu gì cả, thầm nghĩ chỉ có như này thôi có gì mà không cho người ta thấy được, lại còn phải đuổi bọn này đi?
Giang Cần nhìn biểu cảm hoang mang của bọn họ thì vui đến mức cười ha hả, thầm nghĩ thứ không thể cho người khác thấy đã ở trong bụng thằng này rồi, ai cũng đừng nghĩ nhìn.
- Chú, chú xem bên kia kìa.