Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1050: CHƯƠNG 1049: CÁI DỰ PHÒNG

- Hôm nay mình đưa Quách Tử Hàng với Dương Thụ An ra ngoài dạo phố.

Giang Cần ngồi xuống cạnh Phùng Nam Thư, lại cường điệu một lần nữa:

- Chúng mình đi dạo cả ngày đấy.

Phùng Nam Thư choáng váng một lúc:

- Mình cũng muốn đi dạo với cậu cả ngày.

- Ai bảo mới sáng sớm ngày ra cậu đã đi dạo phố với mẹ mình rồi, mệt đúng không? Cơ mà mình có quà cho cậu đây.

Giang Cần lôi hai cây đồ chơi làm bằng đường viết gấu chó lớn với tiểu phú bà ra khiến mắt tiểu phú bà sáng lên, cô nhận lấy rồi ngắm nghía hồi lâu mới đưa cái que tiểu phú bà cho Giang Cần.

- Cậu ăn luôn mình, mình ăn luôn cậu.

Quách Tử Hàng với Dương Tử An nghe vậy thì nhìn ra chỗ khác không nhìn bọn họ nữa, thầm nghĩ sau làm bậc cha chú mà hai người nói mấy chuyện bậy bạ gì vậy trời, trẻ con như tụi này không nghe hiểu gì hết á.

Giang Cần không nhịn được mà cười ra tiếng rồi móc Nokia trong túi ra cho cô:

- Nè, cho cậu chơi điện thoại dự phòng của mình đấy.

Phùng Nam Thư: “?”

- Mình đổi điện thoại mới rồi nên đây là điện thoại dự phòng của mình.

……

Đảo mắt một cái năm mới đã tới rồi, mỗi nhà trong tiểu khu đều bắt đầu làm hồ dán câu đối, tiếng pháo hoa không ngừng vang lên trong tiểu khu, một làn khói trắng thổi qua mang theo mùi sulfur dioxide tràn ngập không khí.

Người trong khu này không hiểu hóa học, đến cả công thức sulfur dioxide như nào bọn họ cũng không biết viết nhưng đối với bọn họ thì đây có lẽ là mùi hương thuần khiết của năm mới.

Lúc này hoạt động cuối năm đã kết thúc, chỉ mỗi Thượng Hải thôi nhưng mà số lượng giao dịch online đã vượt qua 50 triệu, đây là độ cao LaShou và Nuomi đều chưa từng đạt tới.

Bởi vậy nên nhân viên ở các chi nhánh và nhân viên ở tổng công ty đều nhận được tiền thưởng phong phú, ai nấy đều vui mừng về quê ăn tết.

Giang Cần thông qua hệ thống quản lý truyền đạt lời chúc mừng năm mới tới mọi người, đồng thời phát một tin tên là ‘tiếp nối người trước, mở lối người sau’ với hy vọng năm mới mọi người càng ngày càng mạnh mẽ, địa vị xã hội càng ngày càng cao.

- Giang Cần, con làm việc xong chưa? Ra dán câu đối xuân giúp bố con đi kìa!

- Con biết rồi mẹ!

- Nhớ phải thay cái áo bông cũ cũ xíu đấy, đến mùng một mới được mặc áo bông Nam Thư mua cho biết chưa.

- Nhưng mà trong tay con có hơn tỷ, con lại vừa mới đưa gần hai nghìn nhân viên hướng tới tương lai tương sáng đó, mẹ không biết những người có tiền đều có mới nới cũ hả?

Giang Cần lẩm bà lẩm bẩm nhưng vẫn moi áo bông từ thời cấp ba từ trong hốc ra mặc, rồi mới mở cửa phòng đi ra ngoài.

Lúc này Viên Hữu Cầm đang ngồi ở phòng khách vừa xem TV vừa cán vỏ sủi cảo, Phùng Nam Thư phụ trách phần gói bánh, tay nhỏ cực kỳ linh hoạt.

Từ khi trong nhà có thêm tiểu phú bà, cuối cùng bà Viên đã không còn oán giận rằng làm sủi cảo quá phiền toái, thậm chí thi thoảng còn chưa đã thèm, muốn gói hết cả bột ấy chứ.

Mà Phùng Nam Thư cũng siêu thích việc được làm sủi cảo với bà, căn bản là không dừng lại được.

Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý, thỉnh thoảng còn rảnh tay bàn về mấy tình tiết trong phim truyền hình, bảo không phải mẹ con ruột chắc chả ai tin.

Giang Cần đứng trước cửa phòng nhìn hai mẹ con nhà này mà nở nụ cười, cũng không biết hắn vui cái gì nữa.

Nhưng đúng lúc này Giang Chính Hoành lại đưa cho hắn một chậu hồ nhão:

- Cầm lấy, chúng ta đi dán Xuất Môn Kiến Hỉ và Mãn Viên Xuân Quang.

- Nhà mình làm gì có sân đâu bố?

- Không có cũng phải dán, dán ngay trước cửa ấy, đây là một bộ, không được thiếu cái gì hết.

Giang Cần cầm chậu hồ nhão một lúc thì phát hiện ra tiểu phú bà đang nhìn mình, thế là hắn cũng làm mặt hung dữ dọa cô.

Phùng Nam Thư buồn bã nhìn Viên Hữu Cầm:

- Dì ơi, Giang Cần làm cháu sợ.

- Giang Cần, anh còn chưa ăn no mà đã rửng mỡ rồi à? - Viên Hữu Cầm quơ quơ chày cán bột.

Giang Cần thầm nghĩ thôi xong rồi, tiểu mị ma này biết mẹ mình hướng về cậu ấy nên hành động mách lẻo càng ngày càng thuần thục, tỷ tỷ thúi muốn bắt nạt đệ đệ trong gia đình đúng không?

Hắn mím môi rồi bưng chậu hồ nhão ra cửa, xuống tầng chờ người bố ruột khoan thai tới muộn của mình, ông vừa tám chuyện thế cục quốc tế với chú ba trên tầng vừa dán câu đối xuân.

- Món nợ của các nước Âu Mỹ có nguy cơ đánh sâu toàn cầu.

- Còn không phải à, nghe nói tỷ giá đô la cũng hạ xuống liên tục rồi, kinh tế không thể vực dậy trong một chốc một lát được đâu.

- Nhưng mà cuối cùng thì hành động khủng bố ở Iraq cũng kết thúc rồi…

- Nhưng xung đột giữa ba thế cực vẫn còn tiếp diễn đó.

Giang Cần nghe hai người lải nhải một lúc, cuối cùng không nhịn được mà thở dài:

- Bố, bố dán nghiêng câu Mãn Viên Xuân Quang rồi kìa.

Giang Chính Hoành sửng sốt một chút:

- Thằng nhóc thối này sao không nói sớm xíu hả?

- Con sợ con cắt ngang hai người, thế giới sẽ rung chuyển dẫn tới đồng đôla lại mất giá lần nữa, kéo theo việc kích phát xung đột của ba thế cục khiến tình hình chiến loạn ở Iraq lại tăng lên.

“...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!