Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1051: CHƯƠNG 1050: HÀNG XÓM ĐẾN TỪ THÀNH PHỐ LỚN

Lúc đang nói chuyện thì hai người phụ nữ bỗng xuất hiện ở cửa khu, người lớn hơn tầm hơn bốn mươi tuổi, là một người phụ nữ thành thục, mặc một bộ đồ da, mặt trát phấn trắng, trên cổ còn đeo một chuỗi vòng cổ chân trâu rất có khí chất của một phu nhân.

Người còn lại rất trẻ, trông chỉ tầm hai mươi tuổi thôi, tai phải xỏ ba lỗ khuyên, mặc một cái váy xéo phối với tất chân đen, lớp makeup cực kỳ thời thượng, trên cổ còn treo một cái tai nghe, đúng là người của thời đại mới.

Giang Chính Hoành nhìn người phụ nữ lớn tuổi hơn một lúc mới sửng sốt:

- Ấy Xảo Vân à? Năm nay em về ăn tết hả?

- Ừ.

Phu nhân bình tĩnh gật đầu để lộ ra khí chất lạnh lùng rồi cất bước đi lên tầng trông khá hờ hững.

Chú ba thấy hai người biến mất ở khúc ngoặt cũng không nhịn được sự khó hiểu:

- Anh Hoành, Xảo Vân nào đấy? Sao em lại không biết vậy?

- Đỉnh Xảo Vân con nhà ông năm ấy, hồi đấy con bé mới hai mươi tuổi đã gả đến Quảng Đông rồi, lúc con bé gả đi cậu còn nhỏ nên chắc không nhớ nổi đâu, tôi nghe nói con bé lên làm được phu nhân nhà giàu, cũng không về quê lâu lắm rồi.

- Ly hôn rồi, tôi nghe Tiểu Bằng nói con bé bị đuổi ra khỏi nhà đấy.

Chú ba mặc áo khoác đã đi xuống tầng tham gia vào cuộc đối thoại, mà đề tài cũng chuyển từ thế cục quốc tế sang việc nhà siêu nhanh siêu mượt.

Giang Cần bọc áo bông đứng dưới hiên nhà mười phút mới phát hiện ra vừa nãy bọn họ đang nói về vấn đề gì, hắn ngơ cả người, thầm nghĩ đúng là chỉ cần đàn ông bắt đầu lắm chuyện là đàn bà hết đất diễn luôn mà, cơ mà tôi phải đứng đây làm gì vậy? Còn không bằng về nhà xem tiểu phú bà làm sủi cảo.

- Bố con về trước đây, hai người tám chuyện ít chút đi, không thế giới lại rung chuyển bây giờ, nhà vẫn còn công việc quét nhà đang chờ bố đấy!

Chú ba lộ ra biểu cảm kinh ngạc:

- Anh Hoành ở nhà còn phải quét nhà hả? Không nhìn ra đấy.

Mặt già của Giang Chính Hoành tối sầm lại:

- Chú đừng nghe nó nói bậy, ở nhà tôi chưa quét nhà lần nào hết ráo.

- Tôi cũng thế, việc nhà là của phụ nữ, đàn ông đã ra ngoài vất vả kiếm tiền cả năm rồi thì tết không thể nhàn rỗi tí à?

Giang Cần vui vẻ nghe ba người đàn ông khoác lác một lúc rồi chạy chậm lên tầng.

Nhà hắn ở tầng năm, lúc đi qua tầng ba hắn nhìn thấy “phu nhân” độc thân mới về đi ra khỏi nhà, còn cầm theo một đống giấy vụn với và đồ điện từ xưa.

Giang Cần vốn định đi vòng qua nhưng vị “phu nhân” kia lại mở miệng trước.

- Nhóc con, nhóc có muốn chỗ giấy vụn này không? Có thể cầm đi bán lấy tiền đấy.

“?”

Giang Cần quay lại nhìn thoáng qua, sau đó bắt đầu phân tích ra con người đại khái của người này ở trong đầu.

Một người phụ nữ không có EQ gì đáng nói, sau khi ly hôn bị đuổi về quê quán bắt đầu thu dọn nhà cũ để đón năm mới nhưng trong nhà toàn là rác mà mụ thì lười, không muốn xuống tầng. Song lại cảm thấy người ở quê đều là một đám quỷ nghèo thích nhặt giấy rác làm bảo bối nên chắc chắn có thể xử lý chỗ rác này giúp mình.

Á đù, người này còn cảm thấy mình làm đúng, đúng là Bồ Tát sống mà.

- A ba a ba a ba…

Giang Cần suy nghĩ một lúc rồi đầu tiên là chỉ chỉ vào tai mình, sau đó lại vẫy vẫy tay rồi mới đút tay vào túi quần đi về nhà.

Người câm? Đinh Xảo Vân hơi cạn lời, thầm nghĩ Tết nhất đúng là đen đủi, sau đó mụ vứt đại rác ra hàng hiên rồi quay lại tiếp tục thu dọn.

Lúc này Viên Hữu Cầm đã bắt đầu nấu sủi cảo rồi, coi như là bữa cơm sáng đầu tiên trong ngày hôm nay.

Mà Phùng Nam Thư vẫn tiếp tục vừa làm sủi cảo vừa xem bộ phim khai xuân của đài truyền hình phương đông: Hạ gia tam thiên kim, xem xem một lúc lại lộ ra biểu cảm thông minh hiếu học.

- Phim truyền hình gì vậy? Sao cậu xem mê mẩn dữ vậy cà? - Giang Cần quệt ít bột mì lên gương mặt xinh đẹp của cô.

Phùng Nam Thư nâng tay lên lau hai cái rồi mới ngẩng lên nhìn hắn:

- Hạ gia tam thiên kim, nói về tình bạn của ba đôi ba tốt.

- Trời ạ, sao đôi bạn tốt này còn hôn môi vậy?

- Ban tốt đều như vậy mà.

“?”

Sau khi choáng một lúc, Giang Cần không tìm được bất cứ từ nào để phản bác vì đường lui của hắn bị cô đi cả rồi, trước mặt chỉ còn một cái ngõ cụt mà thôi.

Nhưng đúng lúc này điện thoại trong túi hắn bỗng vang lên, là tin nhắn từ chuyển phát nhanh thông báo hắn có đơn hàng cần lấy lúc mười hai giờ trưa.

Giang Cần đứng lên cầm điều khiển từ xa chuyển kênh Tây Du Ký cho tiểu phú bà rồi cầm chìa khóa xe xuống tầng.

Đơn hàng này được đến từ mọi nơi trên cả nước, Thượng Hải, Thâm Quyến, Bắc Kinh với mấy thành phố tuyến hai tuyến ba, bên trong toàn là đặc sản địa phương, cũng chính là tâm ý của nhân viên các trạm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!