Giang Cần chở mấy thứ này về khu nhà mình, hắn vừa mới đỗ xe lại đã thấy phu nhân Xảo Vân ở tầng ba ôm một đống giấy rác xuống dưới.
Khi thấy có một chiếc Audi A6 đi vào khu nhà, phu nhân không nhịn được sự kinh ngạc trong mắt, mụ nhìn chằm chằm vào chiếc xe hồi lâu như muốn biết chủ nhân của chiếc xe này là ai.
Giang Cần cũng không do dự gì mà đẩy cửa xuống xe luôn, hắn đi thẳng qua trước mặt mụ nhưng không nói gì.
Đồ để trong xe trước đi, dù sao thì lạnh như này cũng chẳng hỏng được, đợi ăn trưa xong rồi mình gọi Quách Tử Hàng với Dương Thụ An tới chơi trò chuyển rương là được rồi.
Lúc này phu nhân đang đứng trước thùng rác trơ mắt nhìn Giang Cần lên tầng, đầu óc mênh mông.
“Nhóc con, nhóc có muốn chỗ giấy thừa này không? Có thể bán lấy tiền đấy.”
Mụ nhớ tới câu nói vừa nãy của mình thì im lặng một lúc lâu, sau đó mới ho khan một tiếng, cảm thấy cực kỳ mất mặt.
Hóa ra là đi Audi à, loại người này sao có thể cần mấy thùng giấy vụn của mình được chứ.
Tới giữa trưa, mọi nhà trong gia viên Hồng Vinh đều bắt đầu nấu sủi cảo, còn có nhà hầm thịt dê, hầm thịt heo khiến cả khu nhà ngập trong mùi thơm nức mũi.
Lúc này khoảng giữa tầng ba với tầng năm của tòa nhà bảy bỗng vang lên tiếng cãi nhau.
- Mẹ, con không đi, mẹ muốn đi thì tự đi đi!
- Tào Nhiễm đừng quấy nữa, con có thấy thằng bé vừa nãy không? Người ta đi Audi đó, mua được Audi ở Tế Châu khó lắm đấy!
Thiếu nữ ăn mặc thời thượng lộ ra biểu cảm phiền chán:
- Mua dược Audi hay không mua được Audi thì liên quan gì đến con?
Đinh Xảo Vân duỗi tay tháo tai nghe ở cổ ả xuống:
- Thằng bố khốn nạn của mày dời hết tài sản trong hôn nhân thành tài sản riêng mà tao thì không có công việc, mày bảo tao phải nuôi mày thế nào đây?
- Không có việc thì tìm việc thôi.
- Mày nghĩ dễ tìm việc thế hả? Tao không biết làm gì thì làm việc gì được, với lại tao cũng không muốn đi làm rồi tan ca như người ta, giờ chúng ta tìm một người quen có mối quan hệ rộng có khi có thể có cơ hội đấy.
Tào Nhiễm quay đầu đi chỗ khác:
- Nơi này là nơi quái quỷ gì vậy trời, người ở đây đều quê mùa chết đi được, mẹ thấy cái áo bông của thằng kia chưa? Kiểu dáng là ba năm trước đấy.
Đinh Xảo Vân hít sâu một hơi:
- Mẹ biết Nhiễm Nhi nhà chúng ta là đại tiểu thư thành phố tuyến một, chướng mắt người trong thôn. Nhưng vì sinh hoạt sau này con đừng cáu kỉnh nữa được không? Chúng ta qua đó ngồi làm quen người ta xíu thôi.
- Vậy mẹ cho con năm trăm tệ đi, chiều nay con muốn ra ngoài chơi.
Đinh Xảo Vân cũng không thể làm gì khác nên đành đồng ý với ả rồi kéo ả tới cửa nhà Giang Cần.
Người mở cửa chính là Giang Cần, dù sao thì địa vị gia đình vẫn còn ở đó, nhưng mà hắn thật sự không ngờ người đứng ở cửa chính là người phụ nữ ở tầng ba kia.
- Làm sao vậy ạ? Cô có việc gì ạ?
- Cháu… Cháu nói được hả? - Đinh Xảo Vân hoảng sợ.
Giang Cần ngẩn người một lúc rồi cười:
- Lúc cạn lời, cháu thích giả vờ làm người câm.
Đinh Xảo Vân cười gượng, thầm nghĩ nhà người ta có Audi mà mình cứ nhất quyết đưa đống giấy rác đó cho người ta, lại còn ra vẻ bố thí thì người ta cạn lời cũng đúng thôi.
Nhưng cũng xác định được nhà này không bình thường, đừng nhìn thằng nhóc này không lớn hơn ai nhưng cách nói chuyện lại chẳng có cảm giác trẻ con nào cả.
- Ai tới thế Giang Cần?
- Con cũng không biết bố ơi.
Giang Chính Hoành nghe vậy thì ra ngoài theo:
- À là Xảo Vân ả, sao con lại không biết cô Xảo Vân được chứ, con phải gọi cô ấy là cô đấy.
Đinh Xảo Vân cười mỉm:
- Anh Hoành, em rời nhà lâu rồi nên lúc nãy ở dưới tầng mới không nhận ra anh.
- Bình thường, lần cuối chúng ta gặp nhau đã lâu lắm rồi còn gì, nào nào vào nhà ngồi đi, đây là con gái em hả?
- Đúng rồi, đây là con gái em, con bé tên là Tào Nhiễm.
Đinh Xảo Vân nhìn thoáng qua đứa con gái của mình, mụ biết ả được nuôi theo kiểu nhà giàu từ nhỏ nên có bệnh công chúa rất nặng, chướng mắt chỗ nhỏ, cho nên mụ chỉ mong ả ngồi yên tại chỗ thôi.
Nhưng đúng là Tào Nhiễm không làm mụ thất vọng, còn chưa ai nói gì đã tự ý vào nhà, lại còn đánh giá căn nhà nhỏ của bọn họ khắp nơi, hoàn toàn thuyết minh sinh động hai từ thành kiến và ngạo mạn.
- Từ nhỏ giờ nó chưa về quê lần nào, ở thành phố lớn mãi. Mà lúc ấy gia đình em lại buôn bán lên như diều gặp gió ở Quảng Đông nên mới chiều con bé đến mức không hiểu chút lễ phép nào thế này, cả người toàn là bệnh công chúa.
“?”
Lúc đang nói chuyện thì Phùng Nam Thư bưng chén trà bước ra ngoài, vừa thấy bọn họ gương mặt xinh đẹp dần hiện lên vẻ lạnh lùng.
Thấy cô, Đinh Xảo Vân cũng sửng sốt, sau đó quay qua nhìn thoáng qua con gái mình, cảm thấy hoang mang.
Sao lại thế này? Tào Nhiễm nhà mình là thiếu nữ lớn lên từ thành phố lớn, chất lượng cuộc sống từ nhỏ đến lớn đều khá giả nhưng sao ở trước mặt cô gái này, con gái mình lại giống cái quê mới ra thành phố vậy?