Lúc này Tào Nhiễm cũng ngơ hết cả người, ả nhìn cô gái không lớn hơn mình là bao trước mặt, cảm nhận được cảm giác áp bách rất lớn, đặc biệt là khí chất trên người cô khiến ả không dám ngẩng đầu, nào còn bộ dạng tự tin như vừa nãy nữa chứ.
- Tiểu phú bà có bệnh công chúa không?
- Mình có não bạn tốt.
- Còn không đẹp, giá trị nhan sắc giống công chúa bị bệnh thật, kỳ quái quá…
Giang Cần giờ vờ lẩm bà lẩm bẩm khiến Đinh Xảo Vân xấu hổ mà cũng khiến Tào Nhiễm trở nên không biết giấu mặt vào đâu.
Cùng lúc đó Viên Hữu Câm bước ra từ phòng bếp, đầu tiên là liếc qua Đinh Xảo Vân, sau đó lại nhìn qua Giang Chính Hoành, biểu cảm mờ mịt.
- Ai vậy?
- Xảo Vân, con gái lớn nhà ông năm, hôm nay mới về quê.
Viên Hữu Cầm à một tiếng giả vờ như mình có quen biết, sau đó tiếp đón Đinh Xảo Vân với con gái mụ vào phòng khách nói việc nhà.
Kịch bản cơ bản là kéo gần quan hệ, tám chuyện huyên thuyên và cuối cùng là hỏi thăm bối cảnh.
Khi Đinh Xảo Vân nghe nói Giang Chính Hoành chỉ là nhân viên nhỏ của Sở Y Tế mà Viên Hữu Cầm lại làm việc ở nhà khách, thậm chí còn không được tính là nhân viên biên chế chính thức, mụ thay đổi sắc mặt ngay lập tức, ngữ khí nói chuyện cũng nhạt đi, biểu cảm không còn thân thiết gần gũi như trước.
Mụ muốn tìm một công việc tiền nhiều nhưng nhưng không phải làm gì quá nhiều, còn ở gần nhà nhưng hiển nhiên người ta không giúp được mình cái gì rồi.
Nghĩ lại thì Audi cũng không quá đắt mà đồ second-hand thì lại càng rẻ.
Viên Hữu Cầm cũng đã nhìn ra người này không phải là người đứng đắn gì nên bà cũng yên lặng uống trà mà không nói thêm gì nữa.
Lúc này Giang Cần đang đứng trong bếp lén lút nhón một miếng sủi cảo đút cho Phùng Nam Thư, sau đó lại nhón một cái cho mình rồi mới thay áo khoác đưa tiểu phú bà ra ngoài.
- Mẹ, con đưa tiểu phú bà về nhà dán câu đối nhé.
- Đi đi, đi nhanh về nhanh, đừng để trễ bữa!
- Con biết rồi mẹ.
Lúc này Đinh Xảo Vân cũng đứng lên túm túm quần áo của mình một chút:
- Từ từ hai mẹ con em cũng nên đi rồi, giờ trong nhà em còn chưa có đồ ăn nên phải ra ngoài mua đây, muộn tí nữa thì siêu thị đóng cửa mất.
Tào Nhiễm ngạo mạn ừ một tiếng rồi đi theo Đinh Xảo Vân ra khỏi nhà Giang Cần.
Thiếu nữ luôn thích đua đòi, đặc biệt là về mảng thẩm mỹ, mảng này đúng là chiến tranh không khói thuốc, cho nên lúc Tào Nhiễm thấy Phùng Nam Thư, ả luôn có cảm giác bản thân không tự tin nổi nên mới không muốn ở lại một giây nào nữa.
Nhưng mà như vậy cũng chưa đến mức khiến ả tự biết xấu hổ, ả cảm thấy dù sao thì người kia cũng là người ở thành phố nhỏ, xinh đẹp thì có ích lợi gì, chắc chắn trải nghiệm sẽ không bằng người lớn lên ở thành phố lớn như ả rồi.
Hai mẹ con nhặt lại được cao quý, ngẩng cao đầu đi xuống tầng định ra siêu thị mua ít nhân với vỏ sủi cảo chắp vá qua năm mới cái đã.
Kết quả vừa ra khỏi cửa bọn họ đã đụng mặt Giang Cần và Phùng Nam Thư cũng mới xuống tầng.
Hai người nắm tay nhau đứng ở ven đường nói chuyện gì đó, một người nghiêm túc một người ngu đần.
Vốn dĩ Đinh Xảo Vân và Tào Nhiễm đều không để ý mấy, định xoay người đi ngay nhưng còn chưa dời được mắt thì hai người đã bị hấp dẫn bởi màu vàng sáng lấp lánh.
Lúc này một chiếc Rolls-Royce đi tới và từ từ đỗ trước mặt hai người, hai mẹ con sửng sốt một chút thì thấy một tài xế đeo bao tay trắng bước xuống từ ghế lái, sau đó mở cửa xe ở sau cho hai người kia.
- Đại tiểu thư, Giang thiếu gia, mời hai người lên xe.
- Cháu đã nói là để cháu tự lái xe đến đó rồi mà chú Cung, cũng có xa mấy đâu.
- Không được đâu thiếu gia, tôi là tài xế riêng của đại tiểu thư thế mà năm nay còn không lái nổi mười cây số, ngày nào tôi cũng tỉnh dậy trong biệt thự mấy trăm mét vuông như vầy thì có đọc bao nhiêu tiểu thuyết ở rể cũng không yên lòng được cậu ạ.
- Chú Cung trung thực quá rồi, ngày nào lên phố cháu không nhặt được tiền cháu mới thấy lòng mình không yên ấy.
“...”
Đỉnh Xảo Vân và Tào Nhiễm đứng cách đó không xa nên có thể nghe được cuộc đối thoại của bọn họ rất dễ dàng.
Đại tiểu thư, Giang thiếu gia, tài xế riêng, biệt thự mấy trăm mét vuông… Mỗi từ ngữ đều khiến cơ thể mụ cứng ngắc, cuối cùng ầm ầm đổ xuống.
Chẳng bao lâu sau Giang Cần đã lên xe với Phùng Nam Thư, chiếc xe dần biến mất trên con đường.
Mà lúc này biển số xe của bọn họ cũng lộ ra, ở trên viết Thượng Hải, sau đó lại có số 6 và 8.
“Con gái lớn lên từ thành phố nhỏ có xinh đẹp thì có ích gì, chắc chắn trải nghiệm không bằng mình.”
Thiếu nữ thời thượng lớn lên từ thành phố lớn nhớ tới câu nói để tự an ủi mình vừa nãy bỗng có cảm giác tức muốn hộc máu, sau đó ả đeo tai nghe lên tìm đại hướng nào đó rồi đi, mặc kệ người mẹ ruột của mình gọi to ở phía sau.