Thật ra không hề thiếu người nhờ vả họ hàng tìm việc cho mình ở quê, chỉ là phân ra thành các cấp bậc tương ứng với trình độ kỹ xảo mà thôi.
Qua giao thừa là sáng mùng một đã có rất nhiều họ hàng ở Lâm Xuyên lái xe tới Tế Châu chúc tết, bọn họ ai cũng mang theo không ít quà cáp cộng với những lời chúc cát tường được chuẩn bị còn đầy đủ hơn năm ngoái.
Chủ yếu là sau khi được các trang web lớn đổ tiền vào để nâng độ nổi tiếng của Multi-group lên gấp mấy lần, lúc này các “họ hàng giàu có” ở Lâm Xuyên mới ý thức được Giang Cần đang làm một sản nghiệp khổng lồ đến mức nào.
Hơn nữa công việc của Lâm Linh - con gái Lâm Đức Hoài cũng là do Giang Cần tìm cho đã lên hai lần tiền lương rồi, khiến nhóm họ hàng đều cảm thấy không ổn.
Những họ hàng có thanh niên cần được sắp xếp việc làm là tích cực nhất, những người muốn nhảy việc cũng nhiều, căn nhà nho nhỏ của Giang Cần căn bản không thể chứa nổi đám người đó nhưng dù là đứng ở ngoài hành lang thì bọn họ vẫn thấy vui.
- Tào Nhiễm mau dậy đi, mẹ đưa con đi chúc tết.
- Lại chúc tết? Nhà đấy có gì tốt mà chúc chứ, mẹ muốn đi thì mẹ tự đi đi, con không đi đâu.
- Con thì biết cái gì? Nhiều năm nay chúng ta đã không liên lạc nhiều với gia đình họ rồi, giờ tết cũng coi như là có cớ qua chơi, nếu không có việc gì mà chạy tới nhà người ta có khi người ta còn không quan tâm đến mẹ ấy chứ.
Đinh Xảo Vân vừa trang điểm cừa ân cần dạy dỗ đứa con gái vẫn còn đang nằm trong phòng ngủ của mình.
Tào Nhiễm cạn lời bò dậy khỏi giường:
- Lại đi nhà ở tầng năm hả?
- Lại đi lần nữa chứ sao, nhà người ta có Rolls-Royce đó, không thì qua tết mình lại đi Lâm Xuyên đi, ở đấy có nhiều họ hàng vừa có tiền vừa có quan hệ tốt với nhà mình hơn, con còn nhớ bác Dung không? Mẹ phải gọi bác ấy là chị họ đấy, nhà bác ấy ở Lâm Xuyên có nhiều quan hệ lắm.
- Phiền quá đi mất.
Đinh Xảo Vân vờ như không nghe được tiếng oán giận của con gái, vẫn thúc giục ả mặc quần áo đàng hoàng vào rồi ra ngoài.
Kết quả vừa mở cửa ra hai mẹ con đã ngây ngẩn cả người rồi, vì mụ phát hiện có cả đống người mặc quần áo mới tinh đứng trước cửa nhà mình, trên tay mỗi người ít nhất cũng có một món quà.
Này cũng chưa đủ để khiến ả kinh ngạc, điều càng kinh ngạc là gương mặt của những người này lại không hề xa lạ với Đinh Xảo Vân.
- Chị… Chị Dung? Sao chị lại ở Tế Châu?
- À Xảo Vân phải không, hôm qua chị mới nghe người ta nói em về quê, bao nhiêu năm không gặp mà chẳng thấy em già đi tí nào nhỉ!
Đinh Xảo Vân nở nụ cười xán lạn ngay lập tức, thầm nghĩ này chẳng phải vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đã tới rồi à:
- Chị tới thì tới thôi chứ còn mang quà cáp đến đây làm gì.
- Hả? À không, nhà chị tới chúc tết nhà Giang Cần. - Người phụ nữ trung niên với máu tóc nổ tung dựng đứng bình tĩnh nhấc quà ra phía sau mình.
“?”
Đinh Xảo Vân hơi há miệng:
- Nhưng mà nhà bọn họ ở tầng năm mà, nơi này là tầng ba.
- Chị biết chứ nhưng mà nhiều người quá nên phải xếp hàng, chắc tới trưa mới tới lượt chị cơ, như vậy đi, tối nay chị qua nhà em ngồi chơi sau nhé.
Đinh Xảo Vân nuốt nước bọt rồi quay đầu nhìn quanh thì thấy trên cầu thang, chỗ ngoặt, đám người đứng, ngồi, ngồi xổm hình như đều là những người họ hàng ở Lâm Xuyên trong ấn tượng của mụ.
Thấy vậy hai mẹ con liếc nhau một cái, trong mắt hai người đều là vẻ khó hiểu.
Nhà bọn họ trước đây cũng coi như là có tiền nhưng cũng chưa bao giờ thấy cảnh náo nhiệt thế này, xếp hàng để được chúc tết là khái niệm gì? Rốt cuộc nhà Giang Cần làm cái gì vậy trời?
Mà Giang Cần đã viện cớ đi chúc tết, chạy ra khỏi nhà để ngồi xổm ở đầu phố với Quách Tử Hàng và Dương Thụ An.
- Chú ơi thím cháu đâu rồi?
- Bị mẹ chú giữ lại trong nhà để tiếp khách rồi, nói thế chứ mục đích thật là khoe bạn tốt của chú.
Giang Cần đứng ở lề đường:
- Mùng một năm kia, tiểu phú bà đi chúc tết ở Thượng Hải, năm ngoái thì dì cậu ấy tới thành ra hai năm trước chưa có họ hàng nào gặp được cậu ấy cả, thế nên năm nay chú có nói thế nào mẹ chú cũng bắt cậu ấy ở lại ra mắt họ hàng bằng được.
Hắn tưởng tượng một chút, cảm thấy người mắc chứng sợ xã hội như tiểu phú bà trong hoàn cảnh này thế nào cũng run bần bật, sau khi bị người ta hỏi chắc chắn cô sẽ mờ mịt ngây ngốc và ngóng trông hắn về cứu mình.
Đây, chính là kết cục của việc ỷ vào việc mình đáng yêu mà ăn tết ở nhà bạn tốt!
Lúc đang nói chuyện thì Quách Tử Hàng hưng phấn chạy từ phía đối diện về rồi chỉ chỉ vào công viên bên kia đường:
- Mặt hồ ở công viên kết một tầng băng kìa, chúng ta đi phá băng đi nhể? Chậm chân cái là người ta phá hết đấy!
Con trai đều thuộc kiểu tính cách hiếu động bẩm sinh, chỉ cần thấy có băng thì dù là hố phân cũng phải tới dậm hai chân hoặc phá ra một lỗ mới chịu thôi.