- Thôi tao không đi đâu.
- Hả?
Giang Cần khoanh tay lại:
- Áo bông của tao là đồ mới đấy.
Hôm nay hắn mặc một cái áo lông vũ cao cổ màu đen, bên trong màu nâu nhạt kết hợp với một cái khăn quàng cổ thuần thủ công, lại phối hợp với chiều cao hơn một mét tám của hắn thì Ngạn Tổ là đây chứ còn đâu nữa.
Kiểu thiết kế tối giản của bộ quần áo này khá đẹp, còn cùng hãng với áo khoác lông moncler của Phùng Nam Thư.
Dương Thụ An ngẩng lên nhìn hắn một cái:
- Chả trách bọn này ngồi xổm nửa ngày rồi mà chú vẫn đứng mãi, sợ có nếp gấp hả? Không đến mức đó chứ?
- Tiểu phú bà mua cho.
- À à, thế thì đúng là đến mức đó thật…
Lúc đang nói chuyện thì bỗng có một đám người tiến tới chỗ bọn họ từ đường bên kia, kẻ cầm đầu chính là thiếu gia đệ nhất Tế Châu - Tần Tử Ngang, gã vừa đi vừa lẩm bẩm băng ở đâu? Băng ở chỗ nào? Sau đó hưng phấn dẫn người chạy vào công viên.
Quách Tử Hàng và Dương Thụ An đều biến sắc như thể cô gái bọn họ hàng mong ước sắp bị người khác cướp đi đến nơi rồi vậy, hai người cũng nhảy dựng lên đuổi theo ngay lập tức.
Giang Cần thở dài cạn lời rồi cũng nhấc chân đi theo, khi tới nơi hắn phát hiện công viên đã có không ít người rồi, một đống tên vô lại cộng với một đống em gái.
Sở Ti Kỳ, Vương Tuệ Như và Vu Toa Toa đều ở đây, chắc là cũng hẹn nhau ra ngoài chơi.
Dù sao thì mùng một tết cũng có cửa hàng nào mở cửa đâu, thế nên ngoài đi nhà họ hàng chúc tết thì bọn họ cũng chỉ có thể rủ bạn bè hoặc bạn học ra ngoài chơi với mình thôi.
Lúc này Giang Cần đã đi vào công viên, hai tay cắm trong túi áo tản bộ trên sân vắng khiến cả ba cô gái đều không dời mắt nổi.
Nhan sắc có thể miêu tả được bằng mắt thường nhưng lại là sự tồn tại cực kỳ huyền diệu.
Hiện tại Giang Cần đang nắm giữ một công ty lên đến gần hai nghìn người, quy mô trải rộng khắp cả nước, có thể khống chế các nhãn hàng lớn ở Lâm Xuyên nên đương nhiên sẽ có khí chất lãnh đạo, gọi tắt là ánh sáng của daddy trưởng thành.
- Chưa gặp nam thần một năm mà sao cảm giác cậu ấy bùng nổ visual thế nhỉ? - Vu Toa Toa hưng phấn không chịu được.
Vương Tuệ Như hà hơi vào lòng bàn tay lạnh như băng của mình:
- Đúng là đẹp trai thật, sao hồi cấp ba tớ lại không thấy cậu ấy mê người đến vậy nhỉ.
- Thật ra giờ cậu ấy cũng có khác hồi cấp ba mấy đâu, chỉ là lúc ấy thiếu một ít khí chất hiện tại thôi.
- Ừ, đúng là có cảm giác như ông chú chân dài trong phim Hàn.
Vu Toa Toa trợn tròn mắt:
- Oa Tuệ Như ngượng ngùng thật đấy, thích người trưởng thành là thích như này đúng không?
Vương Tuệ Như làu bàu:
- Cậu mới ngượng ngùng ấy, tớ chỉ đang so sánh thôi.
Nghe được cuộc nói chuyện của hai người Sở Ti Kỳ cũng không nhịn được mà ngước mắt lên nhìn Giang Cần đang đứng cạnh cái ao bị đóng băng kia.
Thật ra từ khi nghỉ hè sau khi thi đại học xong, cô đã lâm vào trạng thái mâu thuẫn với bản thân, đặc biệt là Giang Cần càng nổi bật thì cô lại càng lạc lối.
Nhưng cô vẫn luôn nhìn chằm chằm những hào quang lập lòe ấy mà chưa từng bình tâm lại nhìn vào chính con người Giang Cần.
Giờ khi nhìn lại kỹ cô mới phát hiện người kia đã trở nên cực kỳ xa lạ, cảm giác cảnh còn người mất gần như lên tới đỉnh điểm trong một khắc này.
Đúng lúc này em họ Tần Tử Ngang đã dẫn đầu các đàn em trở lại, bọn họ còn mang theo một đống trà sữa lớn phân phát cho mọi người.
Trong đó có một ly trà sữa riêng biệt được Tần Tử Ngang tự tay đưa đến cho Giang Cần.
Thiếu gia đệ nhất Tế Châu vẫn có sự kiêu ngạo của riêng mình, vốn dĩ mối quan hệ giữa gã và Giang Cần không được tốt, mặc dù giờ người kia đã trở thành chú mình nhưng mà gã cũng không thể không biết xấu hổ giống Dương Thụ An được.
Nhưng gã biết vì Giang Cần bật đèn xanh, giúp công ty nhà gã có kết nối với chính phủ nên ít nhiều gì gã cũng phải lấy lòng hắn một chút.
Vì vậy nên Tần Tử Ngang mới âm thầm đặt sự lấy lòng của mình vào ly trà sữa kia.
- Trời ạ đây là gì thế? Cháo thập cẩm các loại hạt hả?
Giang Cần nhìn ly trà sữa của mình mà sợ.
Mẹ nó đây là bao nhiêu phần trăm topping vậy? Không thấy tí nước nào cả, không mút được, thật sự không mút được đâu.
- A Ngang, cháu muốn trả thù chú đúng không?
Tần Tử Ngang thấy ly trà sữa như vậy thì cũng sửng sốt:
- Sao lại thành thế này rồi? Mẹ nó em họ chả làm được cái trò trống gì cả, chú cứ uống trước đi, cháu đi mua thêm một ly cho.
Giang Cần bị ly trà sữa này làm khờ luôn rồi:
- Xin Tần thiếu đừng như vậy, nếu bên cạnh tôi toàn người như vậy thì chán chết mất, phiền cậu cứ kiêu ngạo chút đi.
- Chú, uống ly này của cháu để cháu! Đi! Mua! Lại!
“?”
Dương Thụ An biến sắc:
- Xong rồi lão Quách ơi, chúng ta có đối thủ rồi.
Quách Tử Hàng nở nụ cười của Long Vương: