Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1056: CHƯƠNG 1055: HÌNH NHƯ TIỂU PHÚ BÀ ĐANG LỪA TA (2)

- Cậu ta chỉ có thể làm Tam Thái Tử được thôi.

Vu Toa Toa nhìn theo Tần Tử Ngang rời đi rồi quay qua tò mò:

- Tôi nghe bạn của tôi ở lớp một nói bố Tần Tử Ngang gọi cậu là Giang tổng, bảo là cậu đã cho ông ấy một công trình lớn giá trị lên tới hai ba trăm triệu, hóa ra lời đồn này là sự thật à?

- Tôi chỉ là người giật dây bắc cầu thôi, à phải rồi, cậu nên nộp tiền nhà tháng này rồi đấy.

- Trời ạ, nam thần đúng là vừa đẹp trai vừa thực tế.

Giang Cần thở dài một hơi:

- Tôi đã không thuộc lứa tuổi nghĩ rằng chỉ cần có nhan sắc là có thể thắng được cả thiên hạ nữa rồi.

Sở Ti Kỳ không nhịn được mà nhìn về phía Giang Cần hồi lâu rồi cất tiếng nói như thể đã gom hết dũng khí vào câu hỏi này này:

- Năm nay Phùng Nam Thư… Cũng ăn tết ở nhà cậu hả?

- Ừ nghỉ cái là cậu ấy lại tới đây à, đã làm sủi cảo, chiên thịt viên với mẹ tôi từ hôm hai tám tháng chạp rồi, xong còn về thôn tôi tảo mộ với bố mẹ tôi nữa, giờ cậu ấy biết cả vị trí của mộ tổ tiên tôi rồi.

“...”

Sở Ti Kỳ nhìn hắn đã cố gắng kìm lại nụ cười trên môi nhưng không đáng kể, cô cũng gượng cười.

Đến giữa trưa Giang Cần cảm thấy chắc họ hàng cũng về hết rồi nên mới xuất phát đi về nhà, vừa mở cửa ra đã thấy tiểu phú bà đang dọn bàn trà với Viên Hữu Cầm, lúc đi qua hắn tiểu phú bà còn dừng lại nhỏ nhẹ gọi ca ca.

- Phải đối mặt với nhiều họ hàng thế cậu có run bần bật không đấy? - Giang Cần tò mò hỏi.

Viên Hữu Cầm bước ra từ phòng bếp nói:

- Run cái gì mà run? Ai cũng khen Nam Thư thông minh lạnh lợi còn hào phóng đấy.

“?”

Giang Cần nghiêm túc nhìn Phùng Nam Thư:

- Rốt cuộc cậu đã lừa mình bao nhiêu lần rồi?

Phùng Nam Thư im lặng:

- Ca ca, trước giờ mình có lừa cậu bao giờ đâu.

- Cậu lừa mình rằng cậu có chứng sợ xã hội.

- Mình có chứng sợ xã hội thật mà, nhưng mà ở nhà mình thì mình không sợ.

Lúc Phùng Nam Thư nói hai chữ “nhà mình” cực kỳ bình thản như kiểu cô đúng tình hợp lý lắm vậy, sau đó cô vứt ly giấy vào thùng rác rồi lon ton chạy vào bếp giúp Viên Hữu Cầm.

Giờ cô đã phát huy khí thế của nữ chủ nhân nhỏ nhà họ Giang cực kỳ nhuần nhuyễn, cái gì cũng biết làm, nhiều khi còn chuyên nghiệp hơn mẹ Giang Cần.

Sau đó gia đình bốn người bắt đầu quây quần lại nghỉ ngơi ở phòng khách, mỗi người nhấm nháp một ly trà nóng xem lại Xuân Vãn từ hôm qua, quanh nhà tràn ngập cảm giác ấm áp không cho phép người khác xía vào khiến mọi người đều có cảm giác thoải mái từ ngón chân lên tới đỉnh đầu.

Viên Hữu Cầm vui muốn chết với mùa tết năm nay, thầm nghĩ hóa ra Tết Âm Lịch có áo bông nhỏ tri kỷ lại vui vẻ như vậy.

- Mai mùng hai chúng ta sẽ qua nhà bà ngoại, Nam Thư, dì sẽ dẫn cháu tới gặp bà ngoại Giang Cần, chắc chắn bà sẽ cực kỳ thích cháu đấy.

- Dạ dì.

Giang Cần cứng họng:

- Hỏng rồi, nhà mình sắp bị tiểu phú bà trộm sạch thật rồi.

Giờ Phùng Nam Thư mới nhìn qua hắn, sau đó cô lén lút dịch mông nhỏ để ngồi gần Giang Cần một chút rồi nhìn ảnh gia đình đặt trên bàn, gương mặt lộ ra biểu cảm vui vẻ như mèo con.

Đây là lần đầu tiên cô trải qua kỳ nghỉ Tết Âm Lịch hoàn chỉnh ở nhà Giang Cần.

Bắt đầu bận rộn từ tháng chạp tới cơm tất niên, rồi tới hôm nay đón khách đến chơi khiến khái niệm về “nhà” dần hiện rõ trong lòng cô.

Ban đầu cô chỉ muốn có một người bạn tốt, không ngờ lại thu lại được cảm giác ấm áp của gia đình.

- Giang Cần, lát nữa con chia đôi chỗ thịt dê Thụ An mang tới làm hai phần đi, một phần tối đưa qua bên bà nội, phần còn lại thì mai mang qua cho bà ngoại.

- Mẹ ơi con không muốn làm việc đâu.

Giang Cần nằm ườn trên sô pha bắt chéo chân, bình tĩnh nói, hắn cũng chỉ học theo tiểu phú bà mà thôi.

Nếu nhà mình bị tiểu phú bà trộm rồi thì mình chính là khách, một vị khách như mình thì sao phải làm việc chứ, chả có lý gì phải làm vậy.

Nhưng mà mẹ ruột hắn vốn là người không nói lý từ trước rồi, đùa chứ có chày cán bột trong tay rồi thì ai nói lý làm gì nữa.

- Đi mau.

- Có! Đi! Ngay! Chưa!

Giang Cần đứng lên nhéo trộm khuôn mặt bóng loáng của tiểu phú bà một chút rồi quay người đi vào bếp.

Mùng hai vài trung tâm thương mại và vài cửa hàng đã mở cửa trong tiếng pháo hoa đùng đùng rồi nhưng đa số cứ phải chờ tới mùng sáu mới buôn bán bình thường được.

Gia đình bốn người nhà Giang Cần đã bắt đầu thu dọn đồ từ sáng sớm tinh mơ rồi, bọn họ mang một đống quà lái xe về thôn Nam Nhai để chúc tết ông bà ngoại Giang Cần.

Mùi vị năm mới trong thôn đậm hơn thành thị một chút, vì vừa mới tới cửa thông là bọn họ đã thấy một đám trẻ con chạy tới chạy lui, trên mặt đất vẫn còn xác pháo màu đỏ với tuyết chưa tan hết, ngoài ra còn có một nhóm bà tám ngồi xổm ở trước nhà chia sẻ cho nhau những câu chuyện bọn họ hóng được trong mùa tết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!