Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1057: CHƯƠNG 1056: TRỘM NHÀ THÀNH CÔNG

Lúc này bỗng có ai đó gào lên “Ngạn Tổ về làng” khiến đám chó cỏ đang tắm nắng giật nảy mình.

- Bác cả bác đã chuẩn bị một đống đồng vàng rồi phải không bác!

Giang Cần thuộc kiểu không biết xấu hổ, còn chưa vào nhà đã vẫy vẫy tay ra hiệu với bác cả đứng ở cửa.

Bác cả đứng ở đây chỉ để chờ bọn họ thôi nên nghe Giang Cần nói vậy xong bác trừng mắt lại:

- Bác nghe nói thằng nhãi cháu mở trang web kiếm được nhiều tiền lắm mà? Sao còn nhớ thương tí quỹ đen của bác cả thế?

- Này không giống nhau bác ơi, tiền của bác mang theo độ ấm của tình thân, chứ chỗ tiền cháu kiếm được nó lạnh như băng à.

“...”

Bác cả móc bao lì xì đã chuẩn bị từ trước từ trong túi ra quơ một vòng trên tay Giang Cần rồi đưa cho Phùng Nam Thư ở đằng sau luôn.

Đây là lần đầu tiên tiểu phú bà tới nhà bà ngoại Giang Cần nên không khỏi khẩn trương, cô nhận bao lì xì xong còn dùng đôi mắt ngập nước nhìn Giang Cần như dò hỏi có nên lấy hay không đây.

- Cho thì cứ lấy đi không phải ngượng đâu, đây đều là điều bác cả nên làm mà.

Giang Cần nói xong thì tủm tỉm giơ tay ra:

- Bác cả, đến lượt cháu rồi đúng không? Cháu hy vọng bao của cháu cũng dày như bao của cậu ấy.

Bác cả liếc hắn một cái:

- Ô còn muốn hai bao cơ à? Sao bây không muốn lên trời luôn đi.

Giang Cần không thể tin nổi:

- Chỉ cho cậu ấy không cho cháu á? Sao bác cả cũng giống mẹ cháu rồi?

- Sau này hai đứa đưa một đứa nhỏ nữa tới bác cả còn phải cho nhiều hơn bây giờ đấy, bây còn đòi hai bao thành ra bác mất gấp đôi à!

“?”

Giang Cần nheo mắt lại, hắn cảm thấy chắc chắn bác cả đang hiểu lầm gì rồi, sao bạn tốt với nhau lại còn có một đứa bé nữa, đúng là tư duy của người thế hệ trước điển hình.

Không được, nhất định phải kiếm được số tiền này, để nghĩ cách đã…

Lúc này bác cả đã quay qua Phùng Nam Thư:

- Thịt kho tàu của bác cả nổi tiếng gần xa đấy, lát nữa cháu phải ăn nhiều nhiều tí biết chưa!

Phùng Nam Thư sáp vào Giang Cần nói nhỏ:

- Cảm ơn bác cả, bác cả là người tốt.

- Tiểu phú bà, lát nữa cậu phải chia cho mình một nửa đấy nghe không?

- Cái này không được, đây là lì xì bác cả cho mình.

Tiểu phú bà moi moi trong áo lông vũ để tìm ví tiền:

- Nhưng cậu có thể cầm hết chỗ này.

Giang Cần mím môi rồi giơ tay lên xoa đầu cô, ánh mắt còn dịu dàng hơn trước.

Đối với Phùng Nam Thư thì mấy đồng tiền này chẳng có nghĩa lý gì cả, chỉ có vài tờ tiền được sở hữu ý nghĩa đặc thù mới có thể trở thành đồ trân quý trong lòng cô.

Dì hai với dì út cũng nghe được tiếng động rồi, lúc bọn họ chạy nhanh ra cửa thấy được Phùng Nam Thư thì hai người cũng lộ ra biểu cảm cực kỳ vui vẻ.

Lúc trước hai người đã được xem qua ảnh Phùng Nam Thư lúc nó còn là màn hình điện thoại của Giang Cần, nhưng giờ thấy người thật hai người vẫn không nhịn được mà cảm thán cháu dâu tương lai đúng là đẹp như minh tinh thật.

- Dì hai, dì út, lì xì tới lì xì tới.

- Sao tham tiền dữ vậy con? Đúng là giống mẹ như đúc!

Dì hai với dì út lấy bao lì xì đã chuẩn bị từ trước nhét vào tay Phùng Nam Thư, mà bà ngoại cũng đi ngay sau đó nhét vào tay cô một bao lì xì còn dày hơn của bác cả, ông ngoại thì hai tay chắp sau lưng, mồm ngậm điếu thuốc đi đằng sau nhìn bọn họ cười tủm tỉm .

Mọi người đều rất vui vẻ, riêng chỉ có Giang Cần không thu được đồng nào.

Mang bạn tốt về sớm quá rồi, nếu không thì kiểu gì hắn cũng có thể thu được tiền mừng tuổi hai lần nữa, giờ thì tốt rồi, tình thân cũng bị dời đi rồi…

Cùng lúc đó mấy bà tám ngồi xổm phơi nắng ở trước nhà cũng kích động hết cả lên, người nào cũng xách ghế gấp vây lại xung quanh khen ngợi Phùng Nam Thư liên hồi.

Viên Hữu Cầm với Giang Chính Hoành sợ cô không quen nên cũng bước ra đỡ cho cô rồi giới thiệu cho Phùng Nam Thư người này là ai, người kia là ai.

Người trong thôn là vậy đấy, chỉ cần trong thôn xảy ra chút việc nhỏ là mọi người đều hận không thể tham gia vào hóng hớt, thậm chí Giang Cần còn thấy có một cụ bà lao ra khỏi nhà chạy tới nhà mình hóng chuyện…

Phùng Nam Thư được vây ở trung tâm thì mắt sáng rỡ, cô cảm thấy hình như bản thân cũng được hoan nghênh phết.

- Đây là bạn tốt của cháu, là kiểu bạn tốt nhất ấy.

- Bọn cháu là bạn học cùng lớp cấp ba, cũng là bạn học cùng trường đại học luôn, trùng hợp quá phải không…

- Không sinh con, làm gì có bạn tốt nào sinh con với nhau chứ, bà ba biết nói đùa thật đó…

Giang Cần nhảy nhót cố gắng giải thích xung quanh đám người nhưng lại không chen vào được mà cũng chẳng ai quan tâm đến mấy lời bịa đặt của hắn, nói chung là có cố gắng nhưng không đáng kể.

Sau khi nhảy nhót hồi lâu ông chủ Giang cũng cảm thấy mệt mỏi rồi nên cũng bắt đầu ngồi xổm phơi nắng ở nơi cách đó không xa.

Đúng lúc đó có một thanh niên trẻ tuổi ăn mặc thời thượng đeo mắt kính xuất hiện gần đó, trên mặt anh tràn ngập vẻ mờ mịt: Tôi là ai? Đây là đâu?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!