Lúc anh nhìn thấy Giang Cần thì mắt sáng rỡ lên như đèn pha ô tô, sau đó móc điếu thuốc ra phi tới.
- Người anh em, cậu cũng về quê ăn tết với nhà bạn gái à?
“?”
- Mẹ nó tôi choáng luôn rồi, không biết bản thân phải làm gì cả, cứ đi lang thang suốt từ sáng đến giờ, người thì không quen, ngôn ngữ địa phương cũng không hiểu gì cả, tôi cảm giác như mọi buồn vui của bọn họ chẳng liên quan gì đến tôi ý.
- Ngại thật tôi không phải thế, tôi là Ngạn Tổ đưa bạn tốt về quê ăn tết.
Lúc này em họ con nhà bác cả mới về từ quầy ăn vặt trong thôn, cậu vác một thùng Sprite nhìn thoáng qua đám người rồi lon ton chạy tới cạnh Giang Cần.
Tết năm đó chính thằng nhóc này bảo đã thấy chị dâu nên mới khiến cả nhà vây công Giang Cần.
- Anh họ ăn tết vui vẻ nhé, cho em xin lì xì phát nào.
Giang Cần duỗi tay móc một bao lì xì từ trong túi ra:
- Học tập cho tốt nhé, đừng có tiêu tiền lung tung.
Viên Tại Hạo nhận lấy, sờ sờ thấy cũng khá dày, ít nhất cũng phải hai nghìn tệ:
- Đừng nói lại là báo nhá?
- Em không biết tự mở ra nhìn à?
Viên Tại Hạo mở bao lì xì ra thấy một xấp tiền mặt thì hớn hở ra mặt:
- Này là tiền của anh hay là tiền của chị dâu đấy?
Giang Cần liếc cậu một cái:
- Chị dâu cái gì mà chị dâu, gọi là chị thôi.
- Ò ò cảm ơn anh rể nhé.
“?”
Giang Cần nhìn nụ cười nịnh nọt của Viên Tại Hạo thì cũng cười cười, sau đó hắn dùng tốc độ sét đánh không kịp bịt tai của mình để cướp lì xì lại, kết quả thằng nhãi này tránh khỏi tay hắn cực kỳ nhẹ nhàng.
Tốt, tốt lắm, cả nhà đều là cái dạng này, Giang Cần dựng thẳng ngón cái lên cảm thán bộ gen ưu tú của gia đình.
Một lúc lâu sau cuối cùng tất cả những tình báo trong thôn đã hoàn thành vòng thu thập tình báo này, bắt đầu tản ra.
Mà Phùng Nam Thư cũng cầm một đống lì xì lon ton chạy tới trước mặt Giang Cần rồi gấp chúng lại bỏ vào trong túi.
Mặt trời mùa đông phơi trước cửa ấm áp khiến con người sinh ra lười biếng.
Giang Cần quay qua nhìn Phùng Nam Thư thấy gương mặt nhỏ tinh xảo kia tràn ngập sự vui vẻ hắn lại cảm thấy thôi trộm nhà thì cứ trộm đi, ai bảo bạn tốt cười rộ lên lại mê người đến vậy chứ.
Qua mùng hai không khí năm mới bắt đầu phai nhạt dần, không ít người đã dọn đồ quay lại thành phố làm việc.
Khoảng thời gian náo nhiệt ồn ào đã đi đến hồi kết, trạng thái bình thường và vĩnh hằng vẫn là con người bôn ba vì cuộc sống cơm áo gạo tiền.
Tới mùng năm mùng sáu các cửa hàng đều đã bắt đầu mở cửa buôn bán lại, Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành cũng bắt đầu đi làm lại, tất cả đều về tới cuộc sống bình thường.
Các trạm của Multi-group cũng bắt đầu vận chuyển, Từ Khải Hoàn chính thức tiếp nhận chức vị của Tôn Chí ở Thâm Quyến, Tôn Chí bị kéo xuống phải tới Bắc Kinh lấy tên tuổi đại bảo kiếm để khai thác mở rộng thị trường cho Multi-group.
Giang Cần cũng không ở yên trong nhà nữa mà đưa tiểu phú bà đi thăm chú thím ở Thượng Hải một chuyến, sau đó để cô lại nhà chú thím còn bản thân lại đi Thâm Quyến thị sát tình hình bên đó.
Sau khi thành lập được trạm ở Thâm Quyến thì giờ Multi-group cũng được coi là đã bước vào thê đội thứ nhất của mua nhóm, đây là điều mọi người không thể tưởng tượng được.
Một dự án khởi nghiệp của một sinh viên mà có thể phát triển mở rộng ra cả nước, giết qua từng cái thành phố một, không liều lĩnh, không tham công tiếc việc, đi từng bước vững vàng tới tình trạng này cũng đủ để bọn họ không chấp nhận được việc người khác kinh thường.
……
Ban đêm đèn đường rực rỡ, một khu vực ngoài trời gần chi nhánh Thâm Quyến.
Trên bếp di động là một nồi lẩu niêu tỏa ra mùi hương và sức nóng hầm hập tràn ngập bóng đêm kích thích sự thèm ăn của vô số người, đợi đến lúc có thể bắt đầu ăn người phục vụ tiến đến mở nắp nồi lên rải một ít hành lá xanh biếc.
Từ Khải Hoàn ngồi đối diện Giang Cần, bên cạnh y là Hình Hướng Minh, Đới Chí Đào và Quan Thâm, cũng chính là ba người Diệp Tử Khanh mang tới đây.
Bọn họ đều mới làm xong việc ở chi nhánh thì nhận được cuộc gọi của ông chủ nên mới tới hội họp ở đây.
- Thế nào, đã quen ở Thâm Quyến chưa?
Từ Khải Hoàn gật đầu:
- Tôi thấy vẫn ổn, chỉ là chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở đây khá lớn, với cả hai ngày nay cũng không nhìn được thái dương nên tôi hơi lo thôi.
Giang Cần gắp một miếng nạm bò bỏ vào mồm:
- Không sao, coi như là đi du lịch đi, sau này tôi còn phải điều anh đi vài cái thành phố nữa đấy.
- Không thành vấn đề, tôi là một viên gạch của Multi-group, chỗ nào cần thì tới chỗ ấy!
- Hả? Ai dạy anh mấy lời này đấy?
- Tôn tổng dạy tôi đấy, anh ấy còn bảo đấy là lời răn của ảnh, tối không niệm ba lần trước khi đi ngủ thì không yên giấc được.
Giang Cần không nhịn được mà xuýt xoa một tiếng: