- Không hổ là người bán thực phẩm chức năng, mẹ nó tư tưởng của thằng nhãi Tôn Chí này cũng tiến bộ quá rồi đó.
Từ Khải Hoàn cầm lấy bình rượu rót cho Giang Cần một ly:
- Nhưng mà ông chủ này, sao đội nào cũng phải chia đôi người ra rồi thay phiên nhau làm việc vậy?
- Vấn đề này anh có thể hỏi ba người họ một chút.
Từ Khải Hoàn nghe vậy thì quay qua Hình Hướng Minh, Đới Chí Đào và Quan Thâm:
- Vì sao vậy?
Hình Hướng Minh liếc qua Giang Cần một cái, sau khi vắt óc suy nghĩ hồi lâu thì cuối cùng anh vẫn chẳng nghĩ ra lý do:
- Cái này… sao tôi biết được cách sắp xếp ảo diệu của ông chủ được chứ.
- Là vì vụ Tùy Tâm đánh mất thị trường Thâm Quyến hồi trước hả? - Quan Thâm không nhịn được mà nói.
Giang Cần ngẩng đầu nhìn cô ta một cái:
- Gần như thế, hoạt động đoàn đội là cốt lõi của một chi nhánh thành phố, hồi trước do đoàn đội xảy ra vấn đề nên Tùy Tâm mới đánh mất Thâm Quyến, chúng ta phải rút ra kinh nghiệm từ người đi trước để hoàn thiện cơ cấu mới được.
Đới Chí Đào tự hỏi một lúc rồi mới nói:
- Để nhân viên làm quen với nhiều thị trường, thì sau này dù đoàn đội nào đó có vấn đề thì những nhân viên gần đó cũng có thể chạy tới thay thế, ngay lập tức để ổn định tình hình, đúng không?
- Gần như thế, mục tiêu bồi dưỡng của chúng ta chính là ý nghĩa này, tinh anh ở đâu cũng có nhưng kị binh lại càng đáng quý, trận chiến ở Thượng Hải đã chứng minh hướng đi của chúng ta là đúng rồi, vậy nên những đoàn đội được xây dựng sau cứ tuân theo phương pháp này đi, dù sao thì cũng không thể bỏ tất cả trứng gà vào cùng một cái rổ được.
Giang Cần giơ ly rượu lên:
- Với cả kiểu điều hành này còn có một điểm tốt nữa là khi một đội có một nửa là người cũ, một nửa là người mới sẽ lợi cho tốc độ trưởng thành của từng chi nhánh một.
Nghe vậy Quan Thâm lại nhịn không được mà liếc Giang Cần một cái.
Lúc Tùy Tâm thua không còn manh quần rách ở thị trường Thượng Hải thật ra bọn họ cực kỳ cực kỳ không cam lòng.
Bọn họ đều và luôn cảm thấy bởi vì thời thế không đúng chứ không phải bản thân bọn họ bất tài, nhưng sau khi vào Multi-group thì bọn họ mới nhận ra thời thế chỉ là một yếu tố ảnh hưởng từ bên ngoài mà thôi, thắng hay thua vẫn phải phụ thuộc vào chính mình.
Hồi còn ở Tùy Tâm bọn họ nghĩ gì ấy nhỉ? Oa, bọn này có tiền, có nhân lực, anh em xông lên!
Các anh em, chúng ta chỉ cần xung phong lên trước thôi, còn lại thành sự tại thiên.
Mà Multi-group hiện tại lại đi bước nào tính kế bước nấy, không khâu nào xuất hiện lỗ hổng cả, quả thực là các bộ phận phải khớp hoàn toàn với nhau thì đòn đánh ra mới mạnh được.
Hơn nữa không ai trong số bọn họ tin vào vận mệnh cả, từ trên xuống dưới đều tràn ngập nhiệt huyết mệnh của mình do mình quyết, trời trời cái con khỉ.
Cảm giác có thể nắm chặt vận mệnh trong tay thật sự quá sướng rồi, dù là sóng to gió lớn đến đâu bọn họ cũng không hề hoảng hốt.
- Quan Thâm.
- Sao vậy ông chủ?
Giang Cần cầm chén của mình lên:
- Tôi với cô đổi chỗ cho nhau đi, tôi thấy bên tôi hơi lạnh.
Quan Thâm sửng sốt nhưng cũng không nói gì mà ngoan ngoãn đứng dậy đổi chỗ cho Giang Cần.
Nhưng khi cô ta ngồi vào chỗ Giang Cần vừa nãy, cô ta mới phát hiện sau chỗ ngồi cũ của mình có năm tên đàn ông say khướt đang nhìn chằm chằm vào chỗ đó không kiêng nể gì, trên mặt bọn họ còn treo nụ cười khiến người khác không thoải mái cho được.
Tháng hai ở Thâm Quyến không quá lạnh, cô ta mặc một cái chân váy cộng thêm tất chân màu da, nhìn qua như là không mặc gì nhưng thực tế lại cực kỳ kín luôn, thế mà vẫn bị người ta nhìn trộm.
Hình như là nhận ra dụng ý trong hành động thay đổi vị trí của bọn họ nên năm người kia cũng hùng hùng hổ hổ đứng lên thanh toán rồi rời đi.
- Sau này cố gắng đừng hẹn nhau ra ngoài ăn chơi buổi tối nhé.
Đột nhiên Giang Cần thốt ra một câu rồi lại giơ chén rượu lên:
- Nào chúng ta cụng một ly đi, lát tôi về sớm để mai còn kịp giờ máy bay.
Nghe vậy mọi người đua nhau giơ chén rượu lên cạn sạch trong một hơi.
Sau đó Giang Cần đứng dậy gọi xe, lên xe trong sự đưa tiễn của bốn người rồi dần biến mất trong bóng đêm, suốt khoảng thời gian đó miệng hắn cứ lải nhải “Giao Thâm Quyến cho mấy người đấy” mãi thôi.
Từ Khải Hoàn đưa bạn gái tới Thâm Quyến cùng, giờ bạn gái gã đang ở chung cư gã thuê chờ gã về nên Giang Cần vừa đi một cái là gã cũng cáo từ luôn, chỉ còn lại ba nhân viên cũ của Tùy Tâm ở lại vừa ăn vừa nói chuyện.
- Thật ra hồi trước lúc Diệp tổng bảo tôi tới Multi-group tôi còn không muốn đi cơ, tôi luôn cảm thấy hạng mục xây dựng sự nghiệp của sinh viên không đáng tin cậy, mấy sinh viên làm cấp dưới của tôi bọn họ ngốc thật chứ đùa đâu.
- Đúng rồi, hồi trước tôi có rót rượu cho một sinh viên mà cậu ta cứ ngồi yên ở đấy không nghĩ tới chuyện phải đứng lên, đúng là ngây ngốc khờ khạo mà.