Nghe Đới Chí Hào và Hình Hướng Minh nói chuyện Quan Thâm không nhịn được nữa mà phải xen miệng vào:
- Hai người nói chuyện chẳng nghiêm túc gì cả, những người đó là sinh viên đã tốt nghiệp đại học ra trường rồi.
Đới Chí Đào sửng sốt:
- Cô nói vậy là có ý gì?
- Năm nay Giang tổng mới là sinh viên năm ba, nhỏ hơn những người anh nói hai tuổi mà có khi còn nhiều hơn ấy chứ.
“...”
Quan Thâm cầm lấy ly rượu:
- Tôi phải cho Giang tổng chín lăm điểm mới được.
Đới Chí Đào kinh ngạc:
- Chẳng phải trước đây cô oán giận về việc tự dưng cậu ta điều cô tới Thâm Quyến lắm à?
- Không, từ hôm nay tôi đã trở thành người si mê cậu ta rồi.
Tự dưng Hình Hướng Minh thấy cũng thú vị phết:
- Vậy cô cho Diệp tổng bao nhiêu điểm?
Quan Thâm suy nghĩ một lúc:
- Sáu mươi điểm đi, tôi cảm thấy tuy là Diệp tổng có nhiều khuyết điểm trong năng lực nhưng ít nhiều gì cũng đạt tiêu chuẩn.
- Thế Chu tổng thì sao?
- Chu tổng nào cơ?
- Lần này để Chu tổng này tự ra tay, Chu Chấn Hào.
- Anh ta à… ba mươi điểm đi, không nhiều hơn được nữa đâu, cái tôi cao ngất mà mệnh thì còn mỏng hơn cả tờ giấy.
- Thế Thôi Y Đình thì sao?
- Bốn mươi điểm, ít nhất cô ấy cũng từng một mình đấu lại cả thị trường Thâm Quyến, tuy là sau này lại đề bạt một chủ quản không đáng tin cậy.
Hình Hướng Minh giơ ngón tay ra tính:
- Sáu mươi cộng bốn mươi cộng ba mươi, ấy trăm ba rồi này, qua Giang tổng rồi mà sao lúc ấy Tùy Tâm thảm dữ vậy nhở.
Quan Thâm liếc anh một cái:
- Cái này không phải toán cộng, sáu mươi cộng bốn mươi cộng ba mươi nhiều nhất cũng chỉ được có sáu mươi thôi, có khi còn không tới sáu mươi ấy mà Giang tổng là chín lăm đúng chuẩn, thậm chí còn không dừng ở con số đó đâu.
Nghe vậy Hình Hướng Minh cũng tắt nụ cười, lâm vào trầm tư.
Đới Chí Đào gãi gãi sau gáy:
- Năm ba là bao nhiêu tuổi? Hai mốt, lão Hình, năm hai mốt tuổi anh làm được gì rồi?
- Yêu đương với đàn em khóa dưới cuối cùng bị đá chổng vó, chạy tới cửa nhà người ta khóc đến nửa đêm làm bố mẹ người ta sợ tới mức gọi cảnh sát báo án, lúc bị còng đi còn gào lên nhất định anh sẽ trở lại, giờ nghĩ lại lúc ấy mình có khác nào thằng ngu không chứ.
- Năm hai mốt tuổi tôi lái motor lượn khắp đường phố cảm thấy bản thân đẹp trai không chịu được, thiếu niên phóng khoáng như cơn gió đồ đó.
Vài người vừa nói vừa cười một lúc lại lâm vào trầm mặc.
Năm hai mốt tuổi người ta dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, đã thế còn có thể mở rộng quy mô từ trường học ra cả nước, làm cho những đối thủ kia chỉ muốn xách thùng lên chạy trốn trong im lặng, mẹ nó không hề thuyết phục tí nào.
Mấu chốt là mọi người vừa nghe nói đoàn đội của bọn họ đều là sinh viên là rất dễ coi khinh, cảm thấy khó có thể làm nên chuyện lớn vậy nên Multi-group lần nào cũng có thể đánh cho đối thủ không biết trời trăng mây đất gì thì đúng là quá tuyệt.
- Cũng muộn rồi về ngủ thôi nhỉ? Chi nhánh Thâm Quyến vẫn còn trong giai đoạn phát triển mà, mai còn nhiều việc phải hoàn thành lắm đó.
- Mấy giờ rồi? Tôi có thấy muộn lắm đâu nhỉ?
Hình Hướng Minh bảo để tôi xem xem rồi móc điện thoại ra, kết quả nhìn mà ngây ngẩn hết cả người.
Anh có tật cận thị nhẹ nên bình thường sẽ không đeo kính khi không làm việc, thành ra giờ phải dí sát mắt vào màn hình điện thoại hồi lâu.
- Có ảnh nóng hay sao mà nhìn kỹ thế? - Đới Chí Đào thấy vậy cũng không nhịn được mà nhướn người qua xem.
Hình Hướng Minh đưa con Samsung trong tay cho anh ta, đồng thời nói:
- Tin tức mới nhất, toàn thể nhân viên 24Quan ở thị trường Giang Thành từ chức tập thể.
- Trời ạ, không phải Giang Thành là khu buôn bán trọng điểm của bọn họ hả? Hồi trước bên đó còn đổ bao nhiêu tiền vào đấy đấy, sao giờ cả đám từ chức đột ngột thế? Bị cắt nguồn kinh tế rồi à?
Hình Hướng Minh châm một điếu thuốc:
- 24Quan mới hoàn thành một đợt huy động vốn xong, tuy là số tiền khá ảo nhưng cũng không đến mức không đủ để trả lương cho nhân viên chứ nhỉ? Cơ mà mới qua tết LaShou đã thành lập chi nhánh ở Giang Thành luôn rồi, hai người nghĩ hai chuyện này có liên quan gì đến nhau không?
Quan Thâm nhíu mày:
- Bên mất nết đó lại bắt đầu trộm người rồi hả?
- Số lượng trang web mua hàng theo nhóm ngã xuống càng ngày càng nhiều khiến thị trường càng ngày càng rộng rãi thì đương nhiên là không đủ nhân viên rồi, sau này có khi việc trộm người lại thành trạng thái bình thường ấy chứ, vẫn là Giang tổng nói đúng, nếu cứ buộc chặt công việc của chi nhánh này vào một nhóm nào đó thì quá là nguy hiểm, bảo đi một cái là đi luôn chứ đùa.
- Trường hợp này không thể ký hợp đồng cạnh tranh sao?
Đới Chí Đào lắc đầu:
- Pháp luật đã quy định chỉ có người liên quan đến tài sản tri thức và bí mật doanh nghiệp mới được ký hiệp ước cạnh tranh và chỉ khi đó thì hiệp ước ấy mới có hiệu nghiệm thôi, mà thường thì người ký những hiệp ước này sẽ là nhân viên nghiên cứu.