Quan Thâm há hốc miệng:
- Giờ tình hình ở Giang Thành thế nào rồi?
- LaShou phản ứng rất nhanh, giờ đã bắt đầu tổ chức hoạt động giảm giá 50% rồi, sau sự kiện này thì 24Quan không chết thì cũng hấp hối.
Đới Chí Đào hít sâu một hơi:
- Trộm người đúng là một biện pháp không tệ thật, mẹ nó có nhân viên có kinh nghiệm tới tay lại còn được tặng một thị trường miễn phí, sau này cứ đi trộm người là được rồi còn gì.
Hình Hướng Minh nhét điện thoại vào túi:
- Cũng coi như là một biến tướng của cuộc chiến đốt tiền đi.
- Anh nói xem… Không biết có người tới đào người ở đội mình không nhỉ?
- Chắc chắn có, đặc biệt là đoàn đội ở chi nhánh Thượng Hải có sức chiến đấu cực mạnh, bọn họ không hiển lộ ra quá nhiều vì không muốn bị trộm đi nhưng đợi đến khi gặp được bên ra giá cao hơn thì không chắc đâu.
Hôm sau tin đoàn đội 24Quan ở chi nhánh Giang Thành bị trộm đi đã được lan truyền khắp internet, có thể nói đây là tin trọng điểm đầu tiên trong năm mới trong thị trường mua hàng theo nhóm.
Xuất phát từ góc độ đạo đức thì tất cả mọi người đều nhận xét rằng tác phong của trang web này quá trơ trẽn, nhiệt tình phát ra những câu khiển trách mãnh liệt nhưng thật ra bọn họ đều lo lắng hai vấn đề, vấn đề đầu tiên là sao bảo đảm được sự trung thành của nhân viên cấp dưới và sự kêu gọi của các lãnh đạo bên mình, vấn đề thứ hai là bên mình cũng muốn đi trộm người ở nhà người ta.
Mẹ nó trộm một đội mà được tặng kèm một thị trường thì ai mà nhịn được?
Điều này tương đương với việc bạn hẹn một cô gái đẹp đi quần tất đen ra ngoài happy mà cô ta còn đưa bạn thân mặc quần tất trắng đi cùng!
Thậm chí hai người đó còn bao phòng.
Giang Cần nghe được tin này cũng líu lưỡi liên tục, thầm nghĩ đúng là có vài việc không thể cứ nhắc mãi được, tối qua vừa mới nói mà hôm sau đã thành sự thật rồi.
Nhưng hắn cũng không cảm thấy quá bất ngờ vì hồi trước chính hắn cũng làm vậy mà.
Multi-group có thể đi tới bước này thì chuyện đốt tiền chiếm thị trường đã không có ý nghĩa quá nhiều rồi, tăng cường thực lực đồng thời đả kích đối thủ mới là thượng sách.
Cái gọi là đại chiến đào người cũng chỉ là một việc cần thiết trong giai đoạn này mà thôi, kiếm lợi về mình, ngáng đường người khác, đây mới là thương trường chân chính.
Cái gì mà tôi tốt bạn cũng tốt, đối thủ sụp đổ mưới tốt ấy.
Mà ngoài trộm người thì sau này có thể còn xuất hiện đủ loại thủ đoạn như kiểu giả làm người tiêu thụ của đối thủ để báo án bóc phốt đối thủ nữa, không cần quá kinh ngac.
Giang Cần thu thập hành lý lên máy bay trở về Lâm Xuyên rồi tự hỏi phương pháp cải cách hình thức đầu tư cổ phần của công ty cùng với kế hoạch phân phát cổ phần cho nhân viên.
Ngày mười tám tháng hai, tết Nguyên Tiêu đã qua, cơn mưa thứ hai của năm mới đã tới vào hai tư âm, lúc này độ ấm vẫn chưa tăng rõ nhưng mọi người cũng đã cảm nhận được một chút không khí mùa xuân.
Đa số học sinh sinh viên ở Lâm Xuyên đều đã bắt đầu đi học lại rồi, bánh xe vali lăn trên sân trường vang lên những tiếng khò khè khò khè.
Có một xe tải đỗ trước cửa siêu thị học viện để bổ sung hàng hóa cho siêu thị, các tiểu thương ở quảng trường trước cũng đang thực hiện chính sách ưu đãi để bán sạch hàng tồn kho.
Giang Cần đi qua chỗ đó thì thấy Tưởng Chí Hoa đang đúng ở cửa khua tay múa chân với cửa hàng ngay cạnh đó, xem ra là đã bàn bạc xong xuôi về việc mở rộng mặt tiền cửa hàng rồi.
Không còn cách nào khác, bà chủ Tưởng vừa có quan hệ với trường học vừa là đối tác làm ăn với Giang Cần thì chỉ có thể phát tài thôi, giờ bà ta còn hận không thể cung phụng ly trà sữa mang tên Giang Cần lên bàn thờ thổ địa ấy chứ.
Ly trà sữa này năm ngoái sản xuất được tổng cộng là một nghìn ly, giờ vẫn còn dư lại hơn năm trăm ly.
Đùa chứ, ngoài cô bé đáng yêu nhà hắn ra thì có ai đứng đắn mà lại mua cái này không.
Lúc này bà chủ Tưởng đã thảo luận việc trang trí cửa hàng mới với người khác xong xuôi, quay qua đã thấy Giang Cần rồi, bà ta vừa muốn giơ tay chào hỏi thì lại phát hiện hắn chỉ đi một mình nên biến sắc ngay lập tức, sau đó cái tay đã vươn lên chuyển qua sờ sờ đầu rồi đi vào trong phòng coi như không nhìn thấy hắn.
“?”
Giang Cần nhìn thoáng qua phía sau mình, thầm nghĩ mẹ nó tôi không dắt Phùng Nam Thư theo là cô giả mù không dám gọi tôi luôn đúng không?
Mẹ nó người nào vậy chứ? Chả biết học ai mà chó má đến vậy nữa.
Giang Cần về ký túc xá, mới mở cửa ra đã thấy một thanh niên gầy gò đen nhẻm đang mặc quần áo, hắn sửng sốt một lúc, bảo nhầm phòng rồi đi ra ngoài.
Song đúng lúc này người kia lại quay đầu lại từ từ để lộ ra gương mặt quen thuộc.
- Á đù, Siêu Tử hả?
- Là tôi nè Giang ca.
Chu Siêu cắt một kiểu tóc ngắn gọn gàng, còn quấn một cái khăn quàng cổ trông cũng sạch sẽ thoải mái hơn không ít, quan trọng nhất là y thật sự đã gầy đi rất nhiều rồi.