Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1062: CHƯƠNG 1061: TÀO THIẾU GIA ĐÃ HỌC ĐƯỢC CÁCH IM LẶNG

Giang Cần há hốc mồm:

- Sao lại gầy thành thế này rồi? Trái tim khao khát muốn được yêu thương, muốn tìm bạn gái mạnh mẽ đến vậy sao?

- Đã là kỳ hai của năm ba rồi đó Giang ca, giờ còn không nỗ lực nữa thì làm gì còn cơ hội đúng không?

- Tôi vẫn thấy cậu béo hơn tí nữa thì đẹp hơn, ít nhất là còn đáng yêu.

Tào Quảng Vũ mới đi vệ sinh xong ra thì thấy Giang Cần, hô hấp y cứng lại như bị kích thích vậy, đến cả đi đường cũng không biết nên bước chân nào tiếp nữa.

Lại không gặp một tháng rồi, thằng chó này lại mua cái gì để khoe mình nữa đây?

Tào thiếu gia vuốt mặt một cái theo bản năng, y định giả vờ làm người câm trong ngày hôm nay, hắn có nói cái gì thì mình không tiếp lời hắn là được!

Giang Cần liếc y một cái, hắn cũng biết y sợ cái gì nên chỉ nở nụ cười hiền lành với y rồi bắt đầu thu dọn giường nệm.

Không phải hắn không muốn khoe mà thật sự hắn không mua được thứ gì tốt trong kỳ nghỉ đông nên thôi, tha cho Tào thiếu gia lần này đi.

- Tào ca nè, vừa nãy có một em gái khóa dưới hỏi tôi có người yêu chưa, tôi nên trả lời ẻm thế nào bây giờ?

Chu Siêu hưng phấn cầm điện thoại chạy tới hô một tiếng.

Giang Cần quay qua nhìn y:

- Em gái khóa dưới gì cơ?

- Vừa nãy tôi gặp một cô bé ở trên đường á, tôi lấy hết dũng khí mới dám đi xin số QQ của người ta đó, ai ngờ lại thành công chớ.

Tào thiếu gia nắm cằm trầm ngâm một lúc lâu:

- Tỏ ra lạnh lùng một chút, đừng quá nhiệt tình không thì sẽ khiến người ta cảm thấy cậu quá vã, phải biết rằng ấn tượng đầu tiên rất quan trọng.

Siêu Tử đánh hai chữ lạnh căm căm rồi gửi đi:

- Không có.

Sau một lúc lâu Siêu Tử bắt đầu hoảng loạn:

- Em ấy không trả lời kìa.

Tào Quảng Vũ nhíu mày, y nghĩ tới một khả năng:

- Có thể là hai chữ này quá xa cách lạnh lùng làm người ta không biết nên mở lời thế nào, cậu có thể mềm mại đúng chỗ một chút, uyển chuyển nói với em gái đó là tới đây đi, em, rất có cơ hội đấy.

Siêu Tử gật đầu lia lịa, không hề nghi ngờ: “Đàn em à anh vẫn chưa có người yêu đâu.”

Một lúc lâu sau bên kia vẫn không trả lời, cuộc nói chuyện rơi vào im lặng khiến Siêu Tử có cảm giác như có con mèo đang cào trái tim mình, thế nên y lại định mềm mỏng hơn chút nữa.

“Anh không có người yêu thật đó.”

“...”

“Anh không có người yêu nha đàn em.”

“...”

“Thật ra anh còn chưa có mối tình nào hết.”

“...”

“Đàn em anh chưa có mối tình nào thật đó, anh thề với trời luôn, xin em tin anh đi mà.”

Giang Cần dọn giường xong đi ngang qua thì thấy màn hình điện thoại của y:

- Lợi hại, một lần chủ động đổi lấy cả đời hướng nội.

Siêu Tử choáng váng:

- Giang ca ơi giờ tôi phải làm sao bây giờ?

- Không biết, tôi đã yêu đương bao giờ đâu mà cho cậu ý kiến chó má nào được? Hay là hai người làm người bạn tốt nhất của nhau cũng được?

- Nhưng mà Tào ca yêu đương rồi mà? Sao kịch bản của Tào ca lại không áp dụng được trong trường hợp này vậy?

Giang Cần vui vẻ quay qua Tào thiếu gia:

- Trong mối quan hệ của cậu ta với Đinh Tuyết thì Đinh Tuyết còn giống đàn ông hơn ấy, đa số toàn là cổ chủ động thôi cứ đâu, vậy nên chẳng bằng đi học hỏi Nhâm Tự Cường đi, ít nhất là cậu ta cũng đã từng theo đuổi con nhà người ta rồi.

Tào thiếu gia không phục, đang muốn há mồm phản bác nhưng lời nói vừa ra đến miệng lại phanh gấp, thầm nghĩ dọa chết bổn thiếu gia, tí nữa là mắc bẫy rồi.

Không thể nói tiếp, tuyệt đối không được nói tiếp vì dù mày có nói cái gì, dù là đề tài không liên quan đến đâu thì câu tiếp theo của thằng kia cũng có thể làm mày đứng hình đấy!

Ví dụ như đợt y hỏi Giang Cần đọc không hiểu thì đọc sách làm gì hắn lại nói rằng tuy hắn đọc không hiểu nhưng hắn có biệt thự, mẹ nó khoe khoang ngang ngược bất chấp đến vậy đấy!

- Tào ca sao tôi gọi cậu nửa giờ rồi mà cậu chả trả lời tôi vậy?

- Xem ra Tào ca bị cậu trang bức cho sợ rồi.

- Mẹ nó tôi đi học chỉ vì chút thú vui này mà giờ thú vui còn không cho tôi niềm vui nữa thì tôi còn đi học làm gì!

Tào Quảng Vũ sợ ngơ cả người, thầm nghĩ mẹ nó mày sủa cái gì vậy? Bố mày vào đại học để học chứ để làm thú vui cho mày à!

Đúng lúc này điện thoại Giang Cần bỗng sáng lên, là Trương Bách Thanh gọi tới hỏi xem hắn đã về trường chưa, tới văn phòng thầy một chuyến thầy có việc muốn bàn.

- Tôi đi ra ngoài một chuyến đây, hai người dọn dẹp chờ lão Nhâm về rồi phòng mình ra ngoài trường ăn một bữa ha.

Giang Cần mặc áo khoác đi thẳng tới văn phòng hiệu trưởng, lúc hắn đến Trương Bách Thanh đang đọc báo, thấy hắn tới ông tươi cười rạng rỡ ngay rồi phất tay ra hiệu cho hắn ngồi xuống.

Nụ cười của ông khiến ông chủ Giang cũng phải đứng ngồi không yên, vì lúc hắn sắp dụ người khác vào tròng cũng hay cười như vậy, nhưng mà hắn thật sự đã nghĩ nhiều rồi, Trương Bách Thanh gọi hắn tới chỉ vì vụ góp vốn của Multi-group thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!