Đàm người trang điểm hoa hòe lộng lẫy đi tới chỗ đã hẹn trước với mục tiêu triển lãm mị lực vô thường của chính mình.
Kết quả lúc bọn họ nói mình là sinh viên năm ba Học viện Tài chính thì các cô gái đang không có hứng thú lắm sáng cả mắt, thành công dẫn đề tài qua Giang Cần.
- Các anh học cùng lớp với Giang Cần trong truyền thuyết đúng không? Tính cách anh ấy thế nào vậy?
- Không tốt, không coi ai ra gì hết.
- Wow thế chẳng phải là tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết ngôn tình em hay đọc hả? Các anh có thể đưa bọn em tới làm quen với anh ấy một chút không?
“???”
- Anh đã nói là cậu ta không coi ai ra gì rồi mà.
- Quỷ nghèo mới bị gọi là không coi ai ra gì chứ với người tầm cỡ như Giang học trưởng thì phải là nhìn từ trên cao nhìn xuống mới đúng.
Người nói là em gái học ngành sinh vật học, trong mắt ả lập lòe ánh sáng hưng phấn.
Nói tới nhìn từ trên cao nhìn xuống em gái đeo kính ngồi cạnh cũng không nhịn được mà đỏ mặt, thầm nghĩ ai trên ai dưới chứ, đúng là không biết xấu hổ mà.
Bốn người đàn ông độc thân không hiểu ra sao, hoàn toàn chưa hiểu rốt cuộc đây là tình huống gì, dù sao thì vừa mới về trường thì có ai rảnh đi xem thời khóa biểu như Tào thiếu gia đâu.
Trang Thần trề môi:
- Tổng tài bá đạo gì chứ, cũng chỉ ngăn nắp ở ngoài thôi, thực tế kiếm được lãi hay lỗ cũng chỉ mình cậu ta biết chứ ai biết, để anh nói một bí mật cho các em nhé, cậu ta có một con Audi nhưng ít đi lắm, cứ lái xe điện cả ngày thôi, mấy em đoán có phải cậu ta tiếc tiền xăng không?
“?”
Mấy em gái nhìn gương mặt hài hước của y mà sửng sốt một lúc không nói gì, sau đó bọn họ mở điện thoại đăng nhập vào website official rồi giơ màn hình điện thoại ra cho bốn người đàn ông độc thân xem.
Trang Thần nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính hồi lâu, biểu cảm dần dại ra, sau đó y không nói gì cho tới khi cuộc gặp mặt này kết thúc.
Em gái ngồi đối diện y thỉnh thoảng sẽ liếc nhìn y một cái hơi khinh thường, y giả vờ không nhìn thấy, lại còn giả vờ như có người nhắn tin với mình, rồi mở tin nhắn 10086 nhắc nhở tài khoản thiếu tiền ra rồi ấn loạn xạ vào khung chat phản hồi, làm bộ như cực kỳ mất kiên nhẫn.
- Sao tôi có cảm giác như đi tán gái giùm Giang Cần thế nhở? Lão Tả xem giùm tôi xem tóc tôi có đổi thành màu xanh lá rồi không?
- Không sao không sao, cũng không rõ ràng đến vậy đâu, quen là được rồi, đây là màu sắc tượng trưng cho sự khỏe mạnh.
- Mẹ nó, rắm của người có tiền còn thơm ấy chứ!
Trương Quảng Phát hùng hổ đứng lại trước cửa nhà ăn:
- Đồ ở chỗ kia đắt quá thành ra vừa nãy tôi không dám gọi, giờ bụng lại bắt đầu kêu gào rồi, hay là giờ mình vào nhà ăn ăn một bữa đi?
Trang Thần móc điện thoại ra:
- Để tôi gọi cho Thuần Thuần đã, cô ấy cũng vừa mới về trường còn chưa kịp ăn cơm kia kìa.
- Cậu còn gọi cậu ấy hả? Giang Cần là nam thần của cậu ấy đấy, kiểu gì cậu ấy cũng nói về Giang Cần trong cả bữa ăn cho mà xem, cậu vẫn chưa nghe đủ à? Nghiện rồi à?
- Thuần Thuần không vật chất như vậy đâu, cậu ấy sẽ không chỉ sùng bái một người vì tiền, đây cũng chính là điểm tôi thích ở cậu ấy, cậu ấy sùng bài Giang Cần là vì hồi năm nhất cậu ta thảo mai đi giúp một cụ già ở ngoài trường học thôi.
Trương Quảng Phát và Tả Trăm Cường liếc nhau một cái, thầm nghĩ khó mà nói lắm, đầu cậu giờ đã xanh lè xanh lét như đèn giao thông rồi mà cứ mạnh miệng nói là màu xanh nước biển là sao trời!
Trang Thần vừa nói vừa nhắn cho Giản Thuần rồi chờ ở ký túc xá với các bạn cùng phòng, y phải chờ tầm hai mươi phút thì mới nhận được tin nhắn của Giản Thuần.
- Mình không ăn, cậu ăn đi.
- Đừng vì giữ dáng mà nhìn ăn cơm chiều chứ, cậu cứ như vậy sẽ khiến dạ dày đói hỏng đấy, có người sẽ đau lòng cho cậu.
Giờ Trang Thần đã biết chuyển biến tư duy không chơi trò thẳng như ruột ngựa như trước rồi, y vui đánh từ “có người” nhưng thật ra là chỉ chính mình.
Trương Quảng Phát ngó qua:
- Có tới không?
- Ừ, chúng tôi đang bàn chuyện nên ăn cái gì đây.
Trang Thần ôm điện thoại đi để tránh tầm mắt y rồi đánh chữ tiếp:
- Cậu ăn gì? Để mình chọn giúp cậu nhé, giờ vừa hãy là giờ ăn cơm nên chắc chắn nhà ăn sẽ rất đông, như vậy thì cậu không cần phải xếp hàng chờ đợi nữa.
Thật ra đây cũng là một loại kỹ thuật nói chuyện, giống như là đã nói rõ là sẽ ăn cái gì thì dù bên kia có không thích thì cũng sẽ ngại từ chối, đây là thành quả học tập sau kỳ nghỉ đông của y.
Ba phút sau tin nhắn của Giản Thuần mới xuất hiện trong khung chat.
- Nam thần mình rót vốn 180 triệu nên giờ cả ký túc xá mình đều đang nói chuyện này đây, mình thoát không nổi nên cậu cứ ăn trước đi.
“...”
Trang Thần bình tĩnh cất điện thoại đi móc phiếu cơm ra:
- Hay là… Chúng ta đi ăn trước đi.