Trương Quảng Phát liếc y một cái:
- Không phải cậu còn phải đợi Giản Thuần nữa à?
- Cậu ấy còn định trang điểm xong mới tới gặp tôi, con gái phiền phức thật đấy, nếu một mình tôi thì cũng thôi đi nhưng mấy anh em đều đói bụng như thế rồi thì đừng đợi nữa.
Trương Quảng Phát sững sờ một lúc, đôi mắt trợn ro ra, thầm nghĩ Trang ca nhà mình có tiền đồ thật, mới qua một năm lớn một một tuổi cái là trưởng thành hết cả ra.
Trang Thần gượng cười nuốt chua xót xuống dưới rồi cầm phiếu cơm đi múc đồ ăn, y vừa mới đi được vài bước thì đã cứng đơ tại chỗ rồi.
Lúc này TV ở nhà ăn đã bắt đầu phát toàn bộ hành trình từ khi sáng lập đến góp vốn 180 triệu của Multi-group, còn cắt nối edit thêm vài lần Giang Cần tham dự sự kiện danh dự hấp dẫn toàn tất cả ánh mắt của mọi người trong nhà ăn.
Trương Quảng Phát cũng vừa múc cơm về thấy TV thì thầm mắng một câu thằng chó này biết ra vẻ thật đấy.
Chỉ vì bản thân học Học viện Tài chính nên lần nào gặp được một cô gái tốt một chút là kiểu gì cuộc trò chuyện cũng dần chạy tới Giang Cần, cuối cùng người ta không còn hứng thú với mình nữa mà chuyển qua hứng thú với Giang Cần, đúng là muốn chết mà.
Y bưng mâm đồ ăn về bỗng thấy Trang Thần đứng đó không xa đang run run vai, vì thấy khá tò mò nên y cũng nhấc chân qua xem thử xem thế nào.
- Lão Trang, sao… Sao tự dưng lại khóc rồi?
- Không sao, tại món ớt xanh xào trứng kia cay quá thôi.
- Nhưng mà cậu còn chưa mua mà…
- Tôi chỉ nghĩ thôi đã thấy cay không chịu được rồi.
Cùng lúc đó Giang Cần đã dắt đám bạn cùng phòng ra ngoài trường ăn liên quan, dọc đường đi có rất nhiều người thảo luận về vụ 180 triệu kia, tiếng cảm thán vang lên hết đợi này đến đợi khác khiến Tào thiếu gia cảm thấy bản thân bị sỉ nhục không chịu nổi nên nói thế nào cũng bắt Giang Cần mời khách.
Giang Cần cảm thấy rất mệt, vì nếu không có hiệu trưởng Trương thì kiểu gì Tào thiếu gia cũng phải mời chầu này rồi.
Vậy nên ra vẻ giàu có tốt chỗ nào chứ? Chả có gì tốt hết!
- Cứ chọn thoải mái đi, ăn nhiều cũng không sao, đừng có lãng phí lương thực vì đố kỵ.
- Tôi không đố kỵ chút nào hết!
Tào Quảng Vũ đỏ mắt cầm thực đơn đi thẳng đến chỗ quầy tiếp đón:
- Tờ này, tờ này, cả ba trang này nữa…
Ông chủ béo của Thực Vi Thiên liếc y một cái:
- Chúng tôi chỉ bán tại chỗ thôi, không bán theo đơn mang về.
Tào Quảng Vũ cười lạnh:
- Ông có biết anh em tôi có 180 triệu không? Mau đi nấu đi, không nấu tôi bảo anh em mua luôn quán ông đấy!
“?”
Vì vừa mới khai giảng nên từng tốp người nườm nượp ra ngoài ăn cơm, có tốp quen Giang Cần còn muốn tới chào hỏi riêng một cái.
Người đưa bạn gái theo Giang Cần sẽ gọi một tiếng lão x, bạn gái không tệ đấy, có người đưa bạn nam đi cùng Giang Cần sẽ gọi lão ca lâu rồi không gặp, có con gái đưa bạn nữ đi cùng hắn sẽ khen người ta xinh đẹp hơn lần gặp trước.
Không đảm bảo 100% nhưng cũng phải đến 95% là rời đi với tư thế ưỡn ngực hiên ngang.
Sinh viên đều là như vậy, tuy rằng chẳng có một xu dính túi nào nhưng lại cực kỳ sĩ diện, Giang Cần vừa tỏ thái độ này như kiểu người nắm trong tay 180 triệu cũng chỉ ngang hàng với bọn họ thôi, khiến bọn họ trở nên cực kỳ có địa vị trước mặt bạn bè.
- Giang ca, nếu cậu mà là trai đểu thì chắc sinh viên nữ cả trường đều tình nguyện mang thai ấy chứ.
Nhâm Tự Cường nhìn những người rời đi mà cảm thán một câu.
Giang Cần quay qua nhìn y:
- Hồi trước cậu nói là cả lớp cơ mà?
- Nhưng mà giờ cậu có 180 triệu mà.
Chẳng bao lâu sau Tào Quảng Vũ đã chạy từ trong phòng ra, nhìn bộ dạng hưng phấn của y là Giang Cần đã biết chắc chắn thằng chó này đã chọn không ít rồi.
Sáng giờ chiều trời đã đen kịt, Tào Quảng Vũ và Nhâm Tự Cường há mồm to ra cố gắng ăn cơm, ăn đến khi không ăn nổi nữa mới xem như bỏ qua.
Hai người này đều có bạn gái rồi nên chẳng để ý gì tới vụ béo gầy, chỉ khổ Siêu Tử lấy cơm khô là mục tiêu nửa đời trước giờ lại phải chịu đựng chỉ ăn một chút rau xanh, thịt bò và đậu phộng, kiên quyết không ăn món chính.
- Ăn no rồi đi net thôi!
Chu Siêu lắc đầu:
- Tôi không đi, thức đêm không tốt cho da, lát nữa tôi có hẹn đi đánh bóng rổ với câu lạc bộ rồi.
Thấy Siêu Tử sắp đi, lông mày Tào Quảng Vũ nhếch cao lên như sắp dựng đứng tới nơi:
- Siêu Tử như này mà cũng dám chơi bóng rổ á? Tôi còn không dám đây này!
- Cậu với Siêu Tử người tám lạng thì kẻ tám trăm gram, chó đừng chê mèo lắm lông nữa.
- Nói bậy, lão Giang nói thế nữa là tôi giận đấy nhé, tôi cao hơn Siêu Tử ba phân, thật đấy, không tin thì cậu hỏi lão Nhâm đi.
Giang Cần cúi xuống nhìn dưới bàn:
- Tào lao, đệm giày của cậu phải cao hơn Siêu Tử bốn phân chứ ít gì.
Tào Quảng Vũ: “...”
Giang Cần nhìn theo Siêu Tử rời đi, thầm nghĩ yêu vận động, sợ thức đêm, lo lắng tình trạng làn da, mẹ nó Siêu Tử đừng không tìm được bạn gái nên đi tìm bạn trai luôn nhớ…