Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1066: CHƯƠNG 1065: RỐT CUỘC CẬU CÓ MẮC CHỨNG SỢ XÃ HỘI KHÔNG VẬY?

Thanh niên tụ lại uống rượu, ra ngoài lêu lổng cả đêm mà tối đến đa số thiếu nữ không thích ra ngoài cho lắm, đều rúc trong ký túc xá nói chuyện, dù sao thì không gặp cả tháng rồi, có rất nhiều đề tài muốn nói chuyện, hơn nữa đã tám chuyện thì còn tám hơn cả con trai ấy chứ.

Trong phòng ký túc xá 503 ngập trong sắc đèn vàng ấm áp, các thiếu nữ mặc áo ngủ quây lại với nhau vừa cắn hạt dưa vừa nói chuyện phiếm.

Đêm nay tất cả mọi người đều cảm thán vì 180 triệu của Giang Cần nhưng Tuệ Tuệ Tử mê hít đường lại không hề quan tâm.

Dù hắn có tỷ tám thì không phát tiền lương vẫn là không phát tiền lương, cho nên tin này liên quan gì tới cô đâu, có thời gian tám chuyện không bằng cắn thêm ít đường đi, đặc biệt là lần này Phùng Nam Thư còn trải qua một cái tết hoàn chỉnh ở nhà Giang Cần, có rất nhiều thứ có thể cắn.

- Chú ba vừa thấy tớ đã gọi tớ là người nhà Giang Cần, chú ấy là người tốt…

- Bác Lý nhà đối diện hôm nào cũng cãi nhau với bạn tốt của con trai tớ, lần nào mẹ Giang Cần cũng đi hóng hớt, tớ nghe được dì ấy khen tớ rất ngoan.

- Tớ được gặp bác cả, dì hai, dì út, bà ngoại với ông ngoại…

- Tớ rất thích cái tết như vậy, tớ muốn được trải qua nhiều nhiều lần nữa.

Phùng Nam Thư mặc một cái áo ngủ gấu nhẹ nhàng, ánh mắt tươi đẹp, cẩn thận kể những chuyện đáng nhớ, đôi chân ngọc tỏa hương thơm bốn phía lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn bóng loáng trắng nõn như phấn điêu ngọc trác.

Vương Hải Ny nghe xong cũng hoảng hốt:

- Quan hệ mẹ chồng nàng dâu này cũng tốt quá rồi đó, tớ không tưởng tượng nổi luôn ấy.

- Gì mà quan hệ mẹ chồng nàng dâu chứ, tớ càng nghe càng thấy Giang Cần như đi ở rể. - Một câu của Cao Văn Tuệ đã chọc trúng trọng điểm.

- Ở rể là gì? - Phùng Nam Thư mờ mịt.

- Là con rể sang ở nhà vợ đó, nhà là của cậu, Giang Cần nho nhỏ mới là người ngoài, nói đơn giản thì là cậu ta gả tới nhà cậu đó.

Phùng Nam Thư khá sung sướng nhưng vẫn xụ mặt:

- Cậu nói nữa là Giang Cần trừ lương cậu đấy.

Cao văn Tuệ ưỡn bộ ngực không quá to lên:

- Tiền lương? Người đứng đắn có ai tồn tại bằng tiền lương đâu, tiền thưởng cậu phát tớ còn chưa tiêu hết kìa.

Phạm Phục Linh duỗi tay lột một quả quýt ra chia cho bốn người rồi mới nói:

- Nam Thư, tớ có một câu hỏi, rốt cuộc cậu có chứng sợ xã hội không vậy?

Phùng Nam Thư quay qua nhìn cô ấy rồi gật đầu nhẹ nhàng:

- Tớ có chứng sợ xã hội.

- Tớ có cảm giác cậu đang giả vờ sợ xã hội với mục đích hạ thấp cảnh giác của Giang Cần để cậu ta đưa cậu về nhà, sau đó cậu ngầm tính kế để có thể dễ dàng đạt được sự yêu thích của tất cả người thân bạn bè của cậu ta, đến lúc đó cậu ta có muốn không nhận cũng không được.

Phùng Nam Thư choáng váng một chút, đôi mắt dần nheo lại:

- Cậu nói bậy, tớ không thông minh đến vậy đâu.

- Nhưng cậu vừa giúp mẹ Giang Cần làm sủi cảo, còn về thôn cậu ta ra mắt tổ tiên, đi nói chuyện khắp nơi với mẹ Giang Cần, này rõ ràng không thuộc phạm trù sợ xã hội rồi.

Phùng Nam Thư im lặng một lúc:

- Tớ thật sự sẽ sợ hãi khi ở bên ngoài nhưng lúc ở nhà Giang Cần tớ lại không thấy sợ gì cả, thậm chí tớ còn thấy hơi kiêu ngạo cơ.

Vương Hải Ny gật đầu:

- Nhà chứ có phải xã hội đâu, sợ xã hội chứ có phải sợ nhà đâu, hợp lý!

Phùng Nam Thư lộ ra vẻ vui sướng của tiên nữ:

- Hải Ny là người tốt.

- Hải Ny, tình hình tình cảm của cậu thế nào rồi?

- Vẫn vậy thôi, rảnh rỗi thì gọi điện tâm sự cơ mà tớ chưa nói cho người nhà biết, tớ năm ba, em ấy năm nhất, có quá nhiều nhân tố không ổn định, còn chưa chắc có thể nắm tay cùng nhau đi đến cuối không nữa là, cậu còn đòi tớ đi trộm nhà người ta giống Phùng Nam Thư á? Thôi thôi, tình hữu nghị của bọn họ ảo bỏ xừ ra.

Nghe câu trả lời của Vương Hải Ny mọi người đều phải gật đầu, đây mới là tình yêu bình thường của sinh viên, ai giống Phùng Nam Thư ngày nào cũng bạn bè với chả bạn biếc, đến cả phần một tổ tiên của Giang Cần ở đâu cũng rõ luôn rồi.

Nhưng đúng là tính cách của Giang Cần cũng quá ngượng ngùng đi, miệng cũng cứng như mỏ vịt ấy, vừa nhắc tới yêu đương là tránh như bị ong vò vẽ đốt, đúng là chỉ có kiểu tính cách như Phùng Nam Thư mới trị được.

Đừng nhìn Phùng Nam Thư ngây ngốc thiếu rất nhiều tri thức bình thường về mối quan hệ giữa người với người nhưng lại thường thông minh đúng chỗ.

Từ tính cách hai người tới nói thì Phùng Nam Thư là dùng ngốc nghếch phá tan hàng phòng ngự tuyệt đối của Giang Cần, phất cờ hiệu bạn bè thông đồng Giang Cần khiến hắn đắm chìm từng chút một.

Đôi khi Giang Cần cũng sẽ phản ứng lại thầm nghĩ chẳng phải người ngốc là mình à? Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc đáng yêu của Phùng Nam Thư hắn lại cảm thấy không phải, chắc chắn không phải, mình thông minh như vậy ai mà lừa được mình chứ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!