Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1067: CHƯƠNG 1066: RỐT CUỘC CẬU CÓ MẮC CHỨNG SỢ XÃ HỘI KHÔNG VẬY? (2)

Vậy nên dần dần tình bạn của bọn họ đã thăng hoa tới bộ dạng quỷ quái này.

Nghĩ tới đây Cao Văn Tuệ cũng nghĩ mà sợ.

Nhớ hồi mới khai giảng năm nhất cô còn từng chỉ đạo Phùng Nam Thư nên yêu đương thế nào, thậm chí còn cầm QQ của Phùng Nam Thư nói mấy lời mất liêm sỉ với Giang Cần, giờ xem ra kịch bản của mình mà áp lên người bọn họ thì chỉ có đường chết thôi.

Trái lại sau khi nhìn bọn họ gặp phải đủ loại trên đường mới đi tới được tình trạng này, cô mới kinh ngạc khi phát hiện ra sự ngây ngốc của Phùng Nam Thư mới là thuốc hay trị chứng mạnh miệng của Giang Cần.

- Phùng Nam Thư, là tớ coi khinh cậu, cậu mới là chuyên gia tình yêu.

- Tớ không phải, tớ chỉ có não bạn tốt mà thôi. - Phùng Nam Thư không muốn thừa nhận chút nào.

Vương Hải Ny nghe xong thì làm bộ làm tịch, thở dài:

- Thương thay cho Giang tổng bị cậu lừa dối!

Phùng Nam Thư: “?”

Phạm Thục Linh vui muốn chết nhưng khi nhìn thấy đồng hồ báo thức trên bàn cô ấy lại sửng sốt:

- Xong rồi, đều tại mấy người cứ phải nói về chuyện của hai người họ khiến tớ quên phải đi giặt quần áo luôn rồi, mọi người cũng mau thu dọn gọn gàng rồi ra ngoài ăn cơm đi.

Vương Hải Ny nghe thế thì đứng dậy:

- Tớ đi với cậu.

Hai chị em lục tục rời khỏi phòng ký túc xá đi tới phòng giặt nhưng đề tài về nghỉ đông vẫn chưa dừng lại, xung quanh có rất nhiều sinh viên nữ đang vừa giặt quần áo, khăn trải giường vừa nói cùng một cái đề tài.

- Cậu cảm thấy Giang Cần với Phùng Nam Thư có thể đi đến kết hôn không?

Phạm Thục Linh đồng ý kiến với Vương Hải Ny:

- Tuy rằng ngoài miệng Giang Cần vẫn luôn phủ nhận nhưng dù là hành động đưa cậu ấy về nhà hay là giới thiệu cho bạn bè họ hàng cũng đều không để lại chút đường lui nào cho mình.

Vương Hải Ny gật đầu:

- Nếu tớ xác định sẽ không cưới thì chắc chắn tớ sẽ không đưa người yêu về nhà ra mắt.

- Đúng vậy, nếu cuối cùng không thành đôi thì sau này nói tới người đó sẽ xấu hổ cực, đặc biệt là sau này mang người yêu mới về nhà có khi người thân bạn bè còn nói lỡ miệng ấy chứ.

- Vụ cậu nói rất có khả năng nha, hồi tết chú họ tớ đưa bạn gái về nhà thế là cụ nội tớ lại gọi tên bạn gái cũ của ổng, Chu Thu Nam, cười chết mất thôi.

Phạm Thục Linh đổ bột giặt vào:

- Vậy nên tâm lý của Giang Cần vẫn rất dễ hiểu, hoặc là Phùng Nam Thư, hoặc là không có người tiếp theo.

Vương Hải Ny tắt nụ cười:

- 180 triệu đó, không ngờ vẫn ngây thơ như thế.

- Nam Thư cũng kỳ lạ thật, mặt đẹp như thế, chân dài như thế, ngực lớn như thế mà một hai cứ phải dính lấy Giang Cần, dính một phát ba năm luôn mới sợ chứ.

Hai người liếc nhau một cái, càng lý giải tại sao Cao Văn Tuệ lại điên cuồng đến vậy.

Nhưng đúng lúc này máy giặt mới giặt được một nửa mà hai người đã thấy Phùng Nam Thư đi dép lê chạy ra hành lang như bị ma đuổi vậy.

Vương Hải Ny cười cười:

- Không cần hỏi cũng biết chồng cậu ấy lại tới nữa rồi.

- Nam Thư nghe được chắc chắn sẽ sửa lại lời cậu, bảo là bạn tốt cậu ấy tới.

- Thế mà giờ bạn tốt nghe còn êm tai hơn thân ái, chịu không nổi nữa rồi, lần sau tớ cũng muốn thử như vậy.

Khóe miệng Phạm Thục Linh giật giật:

- Ba năm bốn người yêu, còn tiếp hả?

Vương Hải Ny hơi thẹn thùng một chút:

- Người ta cũng muốn có bạn tốt mà.

- Hải Ny à cậu bad thật đấy.

- Cút ngay!

Đèn đường trước cửa ký túc xá nữ sáng lên trong bóng đêm, không quá sáng nhưng mông lung càng khiến cảnh đẹp hơn.

Vì khá gần siêu thị học viện nên trong bóng đem tràn ngập tiếng cãi cọ ồn ào, mà Học viện Tài chính là một khoa có khá nhiều mỹ nữ nên mấy cặp đôi dưới tầng cứ xuất hiện lần lượt như sủi cảo vậy.

Hôn hôn, ôm một cái, nâng lên cao, cả trường đều tràn ngập niềm vui gặp lại sau bao ngày ly biệt.

Giang Cần cầm đồ ăn đóng gói đứng dưới tầng nhìn xung quanh một vòng, thầm nghĩ có đến mức đấy không, nghỉ đông thôi chứ có phải sinh ly tử biệt gì đâu, nhớ đến thế à? Chẳng lẽ những người này không đưa bạn tốt về nhà ăn tết?

Đúng lúc đang nói chuyện thì bạn tốt của hắn đã dẫm lên một đôi dép lê lông xù xù chạy xuống tầng xuất hiện trước mặt hắn rồi.

Áo ngủ gấu nhẹ nhàng có mũ trùm, giờ nó đang bao lấy khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của cô, khuyên tai nửa vòng tròn nhoáng lên theo từng bước chân.

Tiểu phú bà cao mét bảy, chân lại dài, dáng người lại đẹp, làn da trắng nõn, biểu cảm còn cực kỳ lạnh lùng nhưng áo ngủ lại đáng yêu vô cùng, cảm giác trái ngược mười phần.

Thời tiết này vào đêm vẫn khá lạnh, Phùng Nam Thư giấu tay nhỏ trong tay áo rồi giơ cổ tay áo lên miệng hà hơi, mắt lại nhìn chằm chằm vào tay Giang Cần.

- Cái đó là cái gì vậy?

Tiểu phú bà tò mò chỉ chỉ:

- Khoai lang nướng hả?

Khoé miệng Giang Cần giựt giựt:

- Lúc nào cái đầu nhỏ của cậu cũng nghĩ tới chuyện đó đúng không?

- Mình không có.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!