Giang Cần giơ tay đưa bọc nilon qua cho cô:
- Vừa nãy mình đi liên hoan với đám Tào thiếu gia ấy, không phải cậu bảo cả phòng ký túc xá của cậu không có cơm ăn nên mình mới mua vài món của Thực Vi Thiên về đó.
Phùng Nam Thư duỗi tay ra nhận rồi liếc về góc tường bên phải, nơi đó có một cặp tình nhân đang ôm gặm không coi ai ra gì, hai người đều dùng sức rất lớn như thể hận không thể ăn luôn người yêu của mình vào bụng.
Giang Cần giơ tay lên che mắt cô:
- Không được xem, tàn nhẫn quá đi mất, không ngờ lại có người dám ra đường ăn đồng loại.
- Ò.
Hai người đứng mặt đối mặt với nhau không nói gì, sau đó lại không nhịn được đồng thời nhìn về góc tường kia.
Được lắm, tình hình chiến đấu của cặp đối diện thật sự quá kịch liệt, tay của bạn nam kia như đã học được công phu xuất quỷ nhập thần đánh cho bạn nữ kia không còn sức chống cự.
Phùng Nam Thư nhìn hai người một lúc rồi quay qua Giang Cần:
- Ca ca, mình muốn ăn khoai lang nướng.
- Đúng là hết cách với cậu mà.
“...”
Một lúc lâu sau hai đôi môi mới chia lìa, Phùng Nam Thư thở hồng hộc nhưng mắt lại sáng ngời như đèn pha ô tô, còn muốn tiếp tục.
Giang Cần xua tay từ chối, hắn cứ nhắc mãi nụ hôn của bạn bè không thể kéo dài quá mười phút rồi xoa đầu cô một lúc mới để cô chạy lên lầu.
Lúc này Phạm Thục Linh với Vương Hải Ny đã giặt quần áo xong và trở về phòng với chiếc bụng đói meo, thành ra vừa thấy một bàn sơn hào hải vị mắt hai người đã sáng rỡ lên.
- Ấy ai đưa đồ ăn tới đấy?
- Giang Cần đưa tới.
Vương Hải Ny hơi thất vọng:
- Thơm thật đó, tiếc là mình không ăn cay được.
Phạm Thục Linh hơi sửng sốt:
- Mấy món này không có ớt mà? Với cả cậu chưa ăn thì sao biết nó cay?
- Cậu xem miệng Phùng Nam Thư kìa, đỏ chót, chắc chắn là cay chết người.
Phùng Nam Thư bình tĩnh cúi đầu xuống:
- Tớ uống canh bị bỏng chứ bộ…
Trong khi tình hữu nghị giữa Giang Cần và Phùng Nam Thư vững bước tiến lên đến độ không cần dùng khoai lang nướng yểm hộ, thì ở ngoài khi sự lôi kéo trong thị trường mua hàng theo nhóm cũng thăng cấp theo thời gian, đã hoàn toàn không còn cái gọi là đạo đức rồi.
Qua giữa tháng hai thời tiết lúc ấm lúc lạnh, hai tiểu tổ DianPing tiến vào Thiên Tân và Tây An, không thành lập chi nhánh mà dùng trăm phương nghìn kế để uống rượu với đoàn đội LaShou.
Mà Nuomi cũng phái binh lực của mình ra ngày nào cũng mời tầng lãnh đạo của Wowo đi rửa chân spa đi hát karaoke.
Bố cục trong kế hoạch tương lai của Nuomi là lấy Thâm Quyến làm trung tâm rồi thâm nhập vào thị trường phía nam, mà dê đầu đàn ở thị trường phía nam vẫn luôn là Wowo, thật ra việc Nuomi theo dõi bọn họ cũng không có gì quá bất ngờ.
Sau này khi giám đốc Cảnh của Wowo nhớ lại thì khoảng thời gian đó, ông còn không đi tiểu thuận lợi được, mũi giày luôn trong tình trạng ướt.
Cùng lúc đó sự kiện tập thể nhân viên 24Quan ở Giang Thành xin nghỉ việc tập tập thể cũng đã kết thúc.
Kết quả cuối cùng là gì?
Thị trường Giang Thành do bọn họ tốn tiền tốn của nuôi dưỡng ra rơi hết vào tay LaShou, mà đoàn đội mới được phái tới ổn định tình hình không làm được gì cả, điều duy nhất bọn họ làm được là chứng kiến cảnh hoàng hôn xán lạn kia.
Xán lạn đến mức nào á?
Nghe nói hôm đó đơn tuyên truyền LaShou giảm 50% cho người dùng mới bay khắp phố, mẹ nó tốc độ làm phản của người tiêu thụ còn nhanh hơn tia chớp.
Thật ra đến lúc này thị trường mua hàng theo nhóm mới chính thức tiến vào giai đoạn thương chiến vì bản chất của thương chiến chính là không có đạo đức.
Ví dụ như LaShou năm ngoái mới tổ chức đại hội giao lưu trong ngành mua hàng theo nhóm, ông chủ Ngô Bác luôn miệng nói muốn dẫn đầu ngành sản xuất phát triển theo hướng tốt nhất trong đại hội, các bên liên kết với nhau để cùng phục vụ người tiêu dùng, để cho người tiêu dùng được lợi, kết quả là đảo mắt một cái đã trộm một tòa tháp của đồng bọn rồi, mẹ nó chứ.
Có xấu hổ không ấy hả? Không, vì binh bất yếm trá.
Với cả vì để kiếm tiền thì có gì mất mặt chứ.
Đương nhiên trong lốc xoáy trộm người thì Multi-group cũng không đủ năng lực để đứng ngoài cuộc.
Bắt đầu từ đầu tháng sáu đến khi Giang Cần tựu trường, Nữ hoàng phá băng Đàm Thanh đã thu được tổng cộng mười lăm lá thư mời, thậm chí còn có người chạy tới dưới tầng chung cư chỉ để chờ cô.
- Ông chủ, tôi cảm thấy tôi sắp không chịu đựng được nữa rồi!
- Sao thế sao thế?
- Không biết bọn họ tìm đâu ra quả giám đốc đẹp trai thế nữa, còn đẹp cùng kiểu với Jang Keun-suk nữa chứ, cũng chỉ kém hơn cậu chút xíu thôi, tôi chịu được sự dụ dỗ của tiền tài nhưng tôi không chịu được giai đẹp đâu!
Mấy năm nay nổi lên một bộ phim Hàn Quốc tên là “Cô nàng đẹp trai”, diễn viên chính là Jang Keun-suk rất nổi tiếng trong khu vực Châu Á, khái niệm giai đẹp cũng dần thay đổi thẩm mỹ trong mắt đại chúng từ đây.