Ngữ khí Đàm Thanh si mê đến mức Giang Cần ở đầu bên kia có thể nghe rõ mồn một.
- Chậc, kém hơn tôi một chút mà cũng được gọi là mỹ nam á.
- Cũng đúng, nhưng mà nhỡ lần sau bọn họ phái tới người còn đẹp trai hơn cậu thì chắc chắn tôi không chịu được đâu!
- Hử? Thế không sao, không có ai đẹp trai hơn tôi nữa đâu.
Đàm Thanh cười khanh khách qua điện thoại nửa ngày rồi cúp điện thoại chui vào chăn xem phim tiếp.
Cô ra khỏi trường học vào đời theo Giang Cần, có một loại tín nhiệm gần như là mù quáng với hắn, ở trong lòng cô người thắng cuối cùng chắc chắn là bọn họ, ăn máng khác cút đi, đối thủ cút đi, chỉ có tài chơi ngu thì làm ăn được gì.
Cùng lúc đó Giang Cần đã lái xe tới tổng bộ Multi-group rồi, hắn móc điện thoại ra gọi cho Từ Khải Hoàn ở Thâm Quyến.
- Lão Từ, có người mời cậu đi ăn máng khác không?
- Hả? Nào có đâu.
- Mẹ nó cậu đẹp trai như thế rồi mà còn chưa bị theo đuổi, chứng tỏ cậu còn cần phải nỗ lực nhiều hơn!
Giang Cần cúp máy đi vào office building, lúc này Tô Nại, Ngụy Lan Lan, Đổng Văn Hào, Lô Phi Vũ và những người khác đã ngồi trong phòng họp chờ hắn.
Ăn tết xong hình như mọi người đều béo lên, Tô Nại vốn đã có tạng mặt tròn nên giờ càng tròn hơn, cơ mà rõ ràng nhất vẫn phải kể đến Đổng Văn Hào, có thể thấy thấy cằm y mượt mà lên không ít.
- Thế nào? Ăn tết vui chứ? Nhìn Văn Hào là biết ít nhất có hai chỗ đẹp ra rồi ha, quả nhiên tiền tài là thuốc bồi bổ tốt nhất.
- Ông chủ, hai chỗ nào của tôi đẹp lên vậy, xin ông chủ hãy nói rõ ra cho thuộc hạ biết đi ạ.
- Thứ nhất, cằm.
Trong mắt Giang Cần tràn ngập vẻ thưởng thức:
- Thứ hai vẫn là cằm.
Lúc này Lộ Phi Vũ mới nhận ra:
- Á đù, sao Đổng ca có hai cằm luôn rồi?
- Ăn tốt quá chứ sao…
Giang Cần vỗ tay vài cái:
- Lát nữa thảo luận vụ hai cằm sau ha, giờ báo cáo công việc trước đi đã, Đạn hạt nhân đầu tiên.
Nghe vậy những người trong phòng họp sửng sốt một giây rồi mới phản ứng lại, tất cả ánh nhìn đều đổ dồn về phía Tô Nại.
- Ông chủ, tôi không muốn biệt danh này, nghe béo lắm!
- Nhưng mà chị đúng là đạn hạt nhân mà, mẹ nó tôi ở nhà làm việc chết mẹ mà chị dạy cho bà chủ cái gì thế hả? Cái đó lòng chị phải hiểu rõ nhất chứ?
Tô Nại đẩy mắt kính lên, thầm nghĩ không phải chỉ dạy bà chủ mặc váy ngắn với quần tất đen đi quyến rũ cậu thôi hả? Xem ra ông chủ chó má bị quyến rũ si mê lắm nên giờ mới giận như này.
- Đạn hạt nhân thì đạn hạt nhân đi. - Tô Nại lẩm bẩm một câu.
- Tiến độ app thế nào rồi?
- App Zhihu và Multi-group đều phát triển rất tốt.
Giang Cần quay qua nhìn Ngụy Lan Lan:
- Gọi điện liên hệ với xưởng theo kế hoạch trước đó đi, chi cho ít tiền trợ cấp bán hàng để bọn họ cài app của chúng ta làm app cố định.
Ngụy Lan Lan gật đầu:
- Đã rõ.
- Tiếp tục đi Nại Nại Tử.
- Trước bộ phận kỹ thuật có ba nhiệm vụ chính, một là tiến hành nâng cấp trang web “Tiêu đề tối nay”, thứ hai là khai phá app mới, còn nâng cấp các tính năng hàng ngày của Zhihu và Multi-group nữa.
(*) Chú: Tác đổi tên “Tiêu đề hôm nay”, lý do trùng tên thực tế, bên bển lên tiếng
Giang Cần quay qua nhìn Lộ Phi Vũ:
- Trước mắt công ty sẽ tập trung vào hạng mục Multi-group, “Tiêu đề tối nay” sẽ do cậu phụ trách toàn bộ, bộ phận của cậu có thể công khai ra oai rồi.
Lộ Phi Vũ ưỡn ngực:
- Không thành vấn đề!
- Giờ công việc bên Zhihu khá ít nên Văn Hào có thể qua giúp đỡ Phi Vũ một chút.
- Hiểu rồi ông chủ.
Giang Cần quay qua phía Tô Nại:
- Dịch vụ GIS của Cao Đức có thể truy cập được rồi đấy, hoàn thành giai đoạn thí nghiệm trước tháng ba đi rồi đến tháng tư cho nó online.
Tô Nại gật đầu:
- Biết rồi.
Giang Cần duỗi người:
- Được rồi, giờ có thể thảo luận về vụ hai cằm rồi…
Tháng ba, thị trường mua hàng theo nhóm đã loạn thành một đoàn, đại chiến trộm người đã đạt tới đỉnh điểm.
Lớp lãnh đạo Wowo không bị trộm đi ngược lại còn trộm được nguyên đoàn đội Nuomi ở chi nhánh Hồng Thành, gần như là chặt đứt con đường liên kết với thị trường phía nam của Nuomi.
Cùng thời điểm đó DianPing lại đào một vị lãnh đạo bên LaShou về phía mình, tuy không tạo thành ảnh hưởng quá lớn nhưng mối thù cũng bắt đầu tích tụ từ đây.
Thị trường mua hàng theo nhóm rối loạn vì miếng bánh đã to lên, trận náo động này còn dã man hơn thời kỳ mới phát triển nhiều lần.
Có người nói là dễ dụ nhân viên đối thủ đi ăn máng khác thế sao? Chẳng lẽ những người này không hề có lòng trung thành gì với công ty ư?
Ngại thật, đó chỉ là suy nghĩ của những nhân viên tầng chót thôi, đối với những người ở trên thì việc đi ăn máng khác còn là cách để gia tăng giá trị bản thân ấy chứ, đến nhà thứ hai bạn dám đòi một năm ba trăm nghìn tệ, tới nhà tiếp theo là dám muốn bốn trăm nghìn tệ này.