Trương Quảng Phát nghe vậy thì quay qua liếc y một cái:
- Sao cũng được, đừng lôi tôi vào.
- Nhưng nếu nói đúng ra thì Zhihu vẫn mạnh hơn mấy web lậu nhiều, tôi có nói nó xấu từ trong ra ngoài đâu, tôi chỉ bảo nó không có giá trị gì thôi, không thể so sánh được với “Tiêu đề tối nay” thôi.
Giáo viên đứng trên bục giảng nói liên tục mà Trang Thần ở phía sau cũng ra vẻ liên miên khiến ba cô gái đều bực bội.
Nhưng đúng lúc này, bỗng có một bóng người xuất hiện ở cửa hấp dẫn ánh mắt mọi người, tuy cô gái này không phải sinh viên Học viện Tài chính như đa số người ở đây đều biết cô ấy vì cô ấy là thư ký của Giang Cần - Văn Cẩm Thụy.
Văn Cẩm Thụy gõ gõ cánh cửa:
- Chào thầy ạ, quấy rầy thầy một chút, em là thư ký của Giang Cần, xin hỏi ông chủ chúng em có ở đây không ạ?
- Giang Cần à?
Giáo viên đẩy kính viễn lên nhìn một vòng:
- Ông chủ nhà mấy em không tới nhưng mà Phùng Nam Thư tới này.
Văn Cẩm Thụy lại nói:
- Vậy em có thể xin chút thời gian để nói vài câu với bà chủ chúng em không ạ?
- Được, em cứ vào lớp đi.
Văn Cẩm Thụy chạy vào phòng học để báo cáo tuyển dụng nhân viên “Tiêu đề tối nay” trước mặt Phùng Nam Thư, logo màu trắng đỏ cực lớn trên phong bì vô cùng lóa mắt.
- Bà chủ, tôi tới đưa văn kiện cho ông chủ, cậu ấy bảo tí nữa cậu ấy sẽ tới phòng học nhưng hình như tôi tới sớm rồi, cô có thể chuyển cho cậu ấy giúp tôi không? Lát nữa tôi còn phải đi tổng bộ một chuyến nữa.
Phùng Nam Thư ngẩng đầu lên nhìn cô ấy:
- Cẩm Thụy cô là người tốt.
Văn Cẩm Thụy được khen mà sợ:
- Hả? Cảm… Cảm ơn lời khen của bà chủ.
Thấy vậy Tống Tình Tình không nhịn được mà nở một nụ cười xán lạn:
- À hóa ra sản phẩm cao cấp có chiều sâu cũng là của nam thần nhà mình.
Trang Thần im lặng hồi lâu rồi mới nói tiếp:
- Tôi sẽ không nói nó không tốt, “Tiêu đề tối nay” thật sự không tệ lắm.
Trương Quảng Phát nghe thế thì quay lại liếc Trang Thần một cái, mẹ nó chả học được bản lĩnh xây dựng sự nghiệp của Giang Cần tí gì mà lại học được ba phần độ cứng của cái miệng hắn là sao vậy.
Lúc này Trang Thần đã quay qua chỗ khác, biểu cảm hơi nghiêm túc:
- Tôi phát hiện càng ngày tôi càng không hiểu bản thân…
- Cậu bị ma nhập rồi.
- Cậu nói vậy là có ý gì?
Trương Quảng Phát nói nhỏ:
- Trước đấy cậu không phục người ta thì cũng thôi đi, giờ cậu ta có 180 triệu rồi thì cậu dựa vào đâu mà không phục nữa? Dựa vào cái mặt lớn của cậu à?
Trang Thần nhíu mày:
- Tôi chỉ muốn Giản Thuần chú ý tôi hơn thôi mà.
- Vậy thì cậu đừng để ý đến sự tồn tại của Giang Cần nữa, bộc lộ ưu điểm của mình ra là được rồi còn gì.
- Tôi thì có ưu điểm gì chứ?
- Cậu… Kiểu tóc của cậu khá đẹp.
Khi hai người vẫn còn đang nói chuyện bỗng có một bóng người im lặng lẻn vào phòng học, tay nhẹ chân nhẹ, nhẹ nhàng hơn cả ăn trộm.
Người xung quanh vẫn còn đang kinh ngạc về việc “Tiêu đề tối nay” là của Giang Cần, kết quả nhìn thấy hắn như vậy cả đám đều không khống chế được biểu cảm trên mặt, mẹ nó đây là ông chủ lớn nắm 180 triệu trong tay thật hả?
Đúng lúc đó giáo viên cũng vừa mới viết bảng xong quay lại, vừa hay bắt gặp Giang Cần đang lén lút đi vào được một nửa.
Hai bên nhìn nhau một lúc, không khí hơi xấu hổ.
- Xin lỗi thầy, em đi trễ rồi.
- Không sao, mới trễ có bốn mươi phút thôi, còn tận năm phút nữa cơ mà, ngồi xuống đi.
Giang Cần thầm nghĩ sao thầy không nói sớm, nói sớm là em đã đi vào hiên ngang rồi, sau đó hắn vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh Phùng Nam Thư.
Tào Quảng Vũ không nhịn được phải đánh hắn một cái:
- Cậu là người sáng lập “Tiêu đề tối nay” hả? Không phải cậu đang làm Multi-group à?
- Rảnh rỗi sinh nông nổi làm chơi thôi, chê cười rồi.
Tào thiếu gia hít sâu một hơi, thầm nghĩ cậu biết ra vẻ thật đấy nhỉ? Hôm qua tôi lướt đến nửa đêm không dừng lại kết quả qua mồm cậu là thành làm chơi rồi, y ấn bút bi liên tục khiến nó vang lên tiếng tạch tạch liên hồi, sau đó y mở notebook của mình ra ghi lại câu này.
Thực tế lần này Giang Cần không trang bức thật, trước mắt Multi-group mới là hạng mục chú trọng nhất trong tất cả sản nghiệp của hắn, “Tiêu đề tối nay” không phải hạng mục chủ yếu là thật.
Ít nhất nó không phải trọng điểm trong giai đoạn phát triển này.
Nhưng mà nếu đã làm rồi Giang Cần vẫn hy vọng nó có thể phát triển nhanh chóng.
Cùng lúc ấy Phùng Nam Thư cầm văn kiện Văn Cẩm Thụy đưa tới ra trước mặt Giang Cần:
- Cẩm Thụy mang tới.
- Thông báo tuyển người xong xuôi hết rồi hả?
Giang Cần duỗi tay cầm lấy tập hồ sơ rồi mở ra xem, bộ phận quản lý nội dung tuyển được mười người, bộ phận xét duyệt tuyển được hai mươi người.
Ngoài ra Ngụy Lan Lan còn thông qua web Liepin tìm được mấy kỹ sư thuật toán, tư liệu của bọn họ cũng nằm trong văn kiện.
Sau khi “Tiêu đề tối nay” tiến vào giai đoạn tự tuyên truyền chắc chắn lượng nội dung sẽ tăng lên vô hạn, muốn tự lướt được nội dung mình thấy hứng thú cũng rất phiền toái nên thuật toán đưa những gì người dùng thích dựa vào lịch sử hoạt động của người dùng đó cũng là phương hướng phát triển chủ yếu của bên hậu kỳ.