Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1073: CHƯƠNG 1072: NƯỚC… CANH

Thứ này liên quan đến thuật toán nên Giang Cần mới giao cho Ngụy Lan Lan đi tìm người.

Đương nhiên ngoài “Tiêu đề tối nay” cần kỹ sư thuật toán ra thì khi Multi-group thống nhất thị trường cũng cần thêm kỹ sư thuật toán thì mới có thể đẩy mạnh tiêu thụ một cách chuẩn xác nhất được.

Ví dụ như là đề cử đồ tốt, sản phẩm Multi-group đã tuyển chọn gắt gao, mấy thứ này đều cần số liệu chuẩn xác hết, sự đưa đẩy này sẽ có khả năng khiến người dùng sinh ra ý muốn mua hàng nên chắc chắn không thể thiếu việc lập nên đội thuật toán được.

Đây cũng là bước thứ hai trong chiến lược phát triển của công ty, gọi là kế hoạch nhân tài.

Hiện tại ngành internet điện thoại vừa mới khởi bước, mọi người đều đang cướp thị trường nên việc tìm nhân tài cũng khá dễ dàng.

Trước đó Ngụy Lan Lan đã thông qua công ty Liepin liên lạc được với vài kỹ sư, cũng đã dò hỏi về mức lương mong muốn của bọn họ, hiện tại những thông tin ấy đều được đánh dấu ở trên hồ sơ của bọn họ.

Giang Cần quay qua cướp lấy bút bi bị Tào Quảng Vũ bấm tách tách nãy giờ, hắn ghi vài câu lên mỗi một hồ sơ, nguyên tắc của bọn họ là không sợ tiêu tiền.

Sau đó khi trả bút hắn còn liếc Tào Quảng Vũ một cái.

Nếu nói toạc ra mình đã tiêu bao nhiêu tiền vào nhân viên thì chắc Tào thiếu gia sẽ mất ngủ cả tháng mất.

Một tiết ngắn ngủi chỉ có năm phút, Giang Cần dùng hai phút để xem văn kiện, ngủ ba phút còn lại.

Người trong phòng học lục tục rời đi, giảng đường to thênh thang bỗng trở nên trống trải.

Lúc này Phùng Nam Thư đang ngoan ngoãn nằm bò bên cạnh hắn, gối đầu lên cánh tay mình, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào Giang Cần, lông mi cong vút nhiễm màu vàng óng ả của ánh nắng sau giờ trưa.

Cô cứ lẳng lặng nằm bò nửa phút rồi mới vươn một ngón tay trắng nõn ra ấn nhẹ vào mặt Giang Cần, ấn rồi lại ấn, thấy hắn vẫn chưa tỉnh lại cô cũng không nỡ gọi hắn dậy.

Hơn mười phút sau Giang Cần mới dần tỉnh táo lại, hắn lau nước miếng đi rồi ngửa ra sau để duỗi người.

Không biết vì sao khi ngủ ở lớp học hắn luôn có cảm giác có thể an tâm học tập, dù chẳng nghe vào đầu chữ nào nhưng hắn vẫn thấy chuyến lên lớp này không lỗ chút nào hết, mẹ nó thần kỳ thật đấy.

- Mình khát quá à tiểu phú bà, cho mình uống một ngụm nước với được không?

Phùng Nam Thư gật đầu rồi đưa cho hắn bình đã vặn nắp.

Đây là ly tình nhân Giáng Sinh năm ấy, ly màu hồng nhạt phối với trắng, bên trong còn viết vợ ơi uống nước.

Theo lý mà nói thì bạn thân khác giới không thể dùng ly như vậy vì có vẻ quá mập mờ, dù sao thì ly cũng là đồ mình mang hàng ngày. Nhưng sau khi tình hữu nghị của hai người thăng hạng, Giang Cần thường xuyên ăn được đầu lưỡi của tiểu phú bà nên cũng không quá chú trọng đến mấy tiểu tiết như thế này.

Giang Cần uống hai ngụm cảm thấy nước hôm nay có vị ngọt thanh, vị nó nhạt hơn trong miệng nhưng cảm giác mập mờ thì chuẩn cmnr.

- Sao ngọt vậy? Cậu lại ăn kẹo sau lưng mình à.

- Mình không ăn kẹo, chỉ là nước lọc lấy từ vòi nước của trường thôi mà.

Phùng Nam Thư vừa nói vừa nghiêng người chỉ chỉ vào máy lọc nước ở ngoài phòng học, áo hoodie rộng thùng thình bị căng ra để lộ độ cung no đủ mượt mà giấu giếm hung khí, đại sát tứ phương.

Giang Cần nhìn vài cái xong lại thấy khát nước nên lại cầm ly đi rót nước, nếm một ngụm vẫn thấy cực kỳ thơm ngọt, quái lạ, ai lại bỏ đường vào máy lọc nước vậy trời.

- Sao mình mới ngủ một lúc thôi mà giảng đường đã trống huơ trống hoắc rồi? Mọi người tan học hết rồi hả?

Phùng Nam Thư nhìn xung quanh một lúc, trong mắt nhộn nhạo hưng phấn:

- Tiết sau học ở tầng năm, chúng ta trốn học đi.

Giang Cần cầm ly sửng sốt nửa ngày:

- Sao cậu còn chưa đi học với họ đi, cậu là học sinh ngoan cơ mà.

- Mình biết, nhưng trước hết mình là một người sợ bạn tốt.

“?”

Giang Cần đi về từ chỗ lấy nước rồi nắm lấy khuôn mặt nhỏ của cô đến khi cái miệng hồng hào tạo thành hình chữ “O”.

Bạch phú mỹ chân dài eo thon ngực lớn ngồi trên ghế mặc cho hắn muốn bóp mặt mình thế nào thì bóp, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ ngây ngốc vậy, chỉ là ánh mắt luôn dính vào người hắn không dứt ra được.

Ánh nắng sau giờ trưa xuyên qua cửa sổ tiến vào trong phòng loang lổ trên bậc thang giảng đường cực kỳ đẹp mắt, cảnh tượng tràn ngập vẻ bình yên của một thời học sinh.

Khó trách Siêu Tử phải cố gắng tập thể hình giảm béo mỗi ngày để có được một người bạn tốt cho riêng mình, có một người bạn thơm tho mềm mại ở cùng mình trong thời tiết này thì không làm gì hắn cũng thấy thoải mái rồi ấy chứ.

- Cho cậu miếng nước nè.

Mắt Phùng Nam Thư sáng lên, sau đó cô từ từ nhắm mắt lại.

Giang Cần cạn lời một giây:

- Mình bảo cho cậu uống nước chứ có phải bảo hôn cậu đâu.

- Ò ò.

Tiểu phú bà lại mở mắt ra đưa miệng qua để hắn đút cho miếng nước, trên mặt có hai chữ “ngu đần” to đùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!