Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1074: CHƯƠNG 1073: LẠI BỊ BỎNG VÌ HÚP CANH

Giang Cần thấy khóe miệng có vệt nước, đang định giơ tay lên lau nhưng còn chưa đụng tới thì hắn đã không nhịn được mà thò mặt qua mút cái miệng nhỏ ngon ngọt của bạn tốt một cái rồi.

Nụ hôn nhẹ nhàng khiến tiểu phú bà choáng váng, sau đó cô mút một chút, lại mút một chút…

Xong rồi, hình như có vài việc chỉ cần bắt đầu là không ngừng được.

Nửa giờ sau khi mặt trời dần hạ xuống phía tây Giang Cần mới nắm tay Phùng Nam Thư bước ra ngoài phòng học, dắt cô tới văn phòng Trương Bách Thanh một chuyến.

- Sao miệng hai đứa… đỏ dữ vậy?

- Bọn em ăn canh bị bỏng.

Giang Cần nói dối không chớp mắt.

Trương Bách Thanh sửng sốt một chút, thầm nghĩ không phải một đứa bị bỏng là biết bát canh đó nóng rồi à? Sao bạn gái nhỏ nhà em cũng bị bỏng cùng luôn vậy.

Nhưng ông cũng không có quá nhiều thời gian để tự hỏi vì ông còn đang đánh cờ cơ mà.

- Sao giáo sư Nghiêm lại ở trong văn phòng thầy Trương vậy?

- Ngồi trong văn phòng lướt “Tiêu đề tối nay” cả ngày, thầy sắp trĩ đến nơi rồi, thế nên mới ra ngoài đi bộ, cuối cùng bị lão này túm vào đây chơi cờ đây.

Giáo sư Nghiêm bưng chén trà lên nhấm nháp chờ Trương Bách Thanh ra cờ.

Thật ra từ khi tập thể 208 dọn qua trụ sở Multi-group thì căn cứ khởi nghiệp đã không còn náo nhiệt như trước nữa. Thậm chí mọi người còn không ăn lẩu với nhau, giáo sư Nghiêm cũng cô đơn lâu rồi nên mới đi chơi khắp các phòng thế này.

Giang Cần chơi cờ vây cũng có quy tắc của chính mình, người đầu tiên làm được một hàng năm con là người thắng nên hắn chẳng hiểu gì về ván cờ cấp thấp của giáo sư Nghiêm.

Nhưng từ phong thái bình tĩnh của giáo sư Nghiêm với bộ dạng vò đầu bứt tai nôn nóng của hiệu trưởng Trương thì lão Trương thua chắc rồi.

Kết quả đúng lúc này hiệu trưởng Trương bỗng khua khoắng tay, khi giáo sư Nghiêm cúi xuống thì thấy trên bàn cờ đã thiếu một quân cờ của mình.

- Thầy trộm mộ quân cờ của tôi.

- Tào lao. - Hiệu trưởng Trương hiên ngang lẫm liệt.

Giáo sư Nghiêm lấy một viên từ trong tráp ra bổ sung vào:

- Em nhớ rõ là nó ở đây.

Trương Bách Thanh: “...”

Giang Cần cười ha hả:

- Học còn chưa tinh đâu.

Hiệu trưởng Trương lật cả bàn cờ luôn:

- Không thú vị không thú vị, tôi không chơi với thầy nữa, tôi chơi với bạn gái nhỏ của Giang Cần, thầy tránh ra đi!

- Không chơi được nữa là lật bàn, chả trách thầy là hiệu trưởng.

Sau đó Phùng Nam Thư tiếp nhận lấy tráp cờ của giáo sư Nghiêm, bắt đầu dỗ cho ông già họ Trương kia vui vẻ, mà Giang Cần thì ngồi lại uống trà nói chuyện phiếm với giáo sư Nghiêm.

- Không phải giờ Multi-group nổi tiếng lắm rồi à? Thị trường đã loạn thành nồi cháo rồi nên giờ em mới nghĩ cách mưu hại mông thầy đúng không?

- Thời đại internet mà thầy, sẽ có rất nhiều thứ đột biến, vài đường đua cũ sẽ có kỳ ngộ mới, em phải chiếm đầu thì sau này mới chơi từ từ được chứ thầy.

Giáo sư Nghiêm nâng chung trà lên:

- Thị trường mua hàng theo nhóm thế nào rồi?

Giang Cần ngáp một cái:

- Vẫn còn loạn lắm, ít nhất phải loạn một tháng nữa đi thầy ạ, em định hoàn thành việc cải cách hình thức đầu tư cổ phần trong thời gian này để tăng cổ quyền cho mấy bộ phận nòng cốt trong công ty.

- Để chuẩn bị cho việc đưa ra thị trường à? Ngàn vạn đừng quên biệt thự của tôi với giáo sư Nghiêm đấy nhé?

Giáo sư Nghiêm quay qua nhìn Trương Bách Thanh:

- Thầy Trương, thầy đúng là chẳng có bộ dạng làm gương cho học trò, thầy như thế mà sao lãnh đạo được nhân viên trong trường đây?

Trương Bách Thanh cười lạnh một tiếng:

- Chỉ có thầy thanh cao thôi ha!

- Tôi thanh cao mà, tháng sáu tôi đủ tuổi để mừng thọ rồi đó, tôi đã nói chưa nhỉ? Tôi đã nói chưa nhỉ? Giang Cần em nghe thầy nói chưa nhỉ?

Khóe miệng Giang Cần giật giật một chút:

- Giờ em nghe được rồi, mẹ nó em không nên la cà vào phòng này mới đúng.

Đúng lúc đấy Phùng Nam Thư bỗng ném quân cờ xuống:

- Hiệu trưởng gia gia lại thắng nữa rồi.

Trương Bách Thanh cực kỳ vui vẻ:

- Này mới gọi là chơi cờ nè, chơi cờ như thế mới thú vị chứ!

Giáo sư Nghiêm nhíu mày thò qua xem:

- Rõ ràng là cô nhóc này đang nhường thầy mà thầy vẫn nghĩ mình giỏi lắm à? Hai vợ chồng nhà này người sau âm hiểm hơn người trước.

Phùng Nam Thư nheo mắt lại:

- Nghiêm gia gia, ông vừa tốt mà cũng vừa xấu.

Đúng lúc ấy Giang Cần đi tới bàn làm việc của Trương Bách Thanh, nhón thẻ cơm của hiệu trưởng:

- Hiệu trưởng em đói cơ mà em quên mang thẻ cơm mất rồi, lần trước thầy bảo là muốn mời em ăn thử cơm của giảng viên đúng không? Trùng hợp thật đó, không ấy mình đi luôn đi thầy.

- Không phải em ăn canh rồi à? Chỉ ăn canh mà không ăn cơm hả?

- Em ăn một một bữa nữa không được ạ?

Phùng Nam Thư ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn Giang Cần:

- Lại ăn nửa tiếng nữa.

Giang Cần quay qua nhìn bạn tốt của mình:

- Người qua đường cũng nhìn thấu tâm tư ngốc nghếch của cậu.

“...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!