Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1090: CHƯƠNG 1089: NÊN TÔI GIẾT QUA

- Đúng vậy, sau Tết Âm lịch, các công ty đều dùng tiền đào quản lý cấp cao, đào nhân tài, thấy nhân viên tiếp thị vô dụng. Kết quả, những nhân tài được đào đến lại chẳng làm được gì, ngược lại nhân viên tiếp thị mà mọi người chướng mắt lại cho chúng ta một bài học.

Nghe vậy, Dương Học Vũ và Thôi Y Đình đồng thời dừng dao nĩa, biểu tình có chút xấu hổ.

La Tân đột nhiên nhận ra mình đã nói sai, vội vàng xua tay:

- Hai vị đừng hiểu lầm, tôi không nhắm vào hai người, hai người là nhân tài thực sự.

- La tổng không cần giải thích, giải thích như vậy càng giống nhắm vào chúng tôi...

- Tôi thật không cố ý, tôi chỉ muốn nói, chúng ta vẫn luôn chạy theo thị trường, nhưng Giang Cần lại luôn nắm thị trường trong lòng bàn tay.

Nói xong, La Tân không nhịn được thở dài:

- Sinh viên đại học thời này thật quá đáng, bọn họ học cái gì vậy nhỉ?

Tống Nhã Thiến nuốt nước miếng:

- La tổng không nên hiểu lầm, thực ra sinh viên đại học chúng tôi đều ngốc, chỉ có cậu ta là như vậy.

- Thế à?

La Tân không hiểu nổi. Một sinh viên đại học không ở trường học học tập chăm chỉ, cuối kỳ lấy bằng khen về dỗ mẹ vui vẻ, đi làm ăn cái gì chứ? Còn con mẹ nó làm thành như vậy!

Nhưng La Tân cũng biết, hiện tại xoắn xuýt những thứ này đã không còn ý nghĩa.

Thành bại, đã là kết cục đã định.

- Đổi đề tài đi, Trần tổng, tôi nghe nói DianPing bất chấp giá nào cũng phải tìm kiếm nhà cung cấp dịch vụ GIS?

Trần Gia Hân mỉm cười gật đầu:

- Chúng tôi may mắn hơn, đã tìm được.

La Tân liếc nhìn cô:

- Là Baidu à.

- Anh... làm sao anh biết?

- Chúng tôi cũng có bàn bạc với Baidu, bọn họ nguyện ý hỗ trợ kỹ thuật nhưng điều kiện tiên quyết là, chúng tôi cần tự mình phái đội tiếp thị đi đánh dấu vị trí, hơn nữa kho cơ sở dữ liệu thành quả là thuộc về bọn họ, điều kiện của các cô hẳn là cũng giống vậy nhỉ.

Trần Gia Hân từ chối cho ý kiến:

- Baidu muốn nhân lúc chúng ta đang cháy xém lông mày, tay không bắt sói.

La Tân thở dài:

- Tay không bắt sói cũng không sao, nhưng Nuomi mới là con cưng Baidu dùng tiền nâng đỡ, lỡ như làm áo cưới cho người, chúng ta lại là vô ích một hồi.

Nói xong, tất cả mọi người không nhịn được mà rơi vào trầm mặc.

Bọn họ không phải trầm mặc vì khẩu vị của Baidu, dù sao trong kinh doanh, đổi lại là bọn họ, chắc chắn cũng muốn nắm giữ cơ sở dữ liệu tổng hợp thông tin của tất cả các cửa hàng vào trong tay mình.

Bọn họ chỉ thở dài, chọc ai cũng không nên chọc Giang Cần, bởi vì hắn thật sự có năng lực kéo sụp tất cả đối thủ.

Thậm chí bọn họ còn có ảo giác, nếu như lần này DianPing không đột nhiên nhập trú Thượng Hải, thì có thể Multi-group sẽ không trực tiếp nâng ngưỡng cửa lên cao như vậy, có lẽ mọi người còn có thể bình an vô sự một thời gian.

Đương nhiên, loại ý nghĩ này là thuần khiết trốn tránh, chẳng qua là an ủi tâm lý bản thân mình mà thôi.

Đúng lúc này, Thôi Y Đình bỗng nhiên buông dao nĩa xuống, nhìn về phía lối vào nhà hàng buffet, mà ánh mắt Tống Nhã Thiến cũng theo đó khẽ giật mình.

Sau đó là La Tân, Dương Học Vũ, Vũ Bằng…

Nửa số người ở đây theo bản năng ưỡn thẳng lưng, dường như muốn biểu hiện ra một loại bình tĩnh bất động như núi, an nhàn phong khinh vân đạm, nhưng rõ ràng biểu tình có chút khẩn trương.

Trần Gia Hân nhìn theo ánh mắt của mọi người, phát hiện cửa ra vào xuất hiện một người trẻ tuổi mặc áo vest đen. Khuôn mặt không chút thay đổi, đi đến quầy bar, cầm một cái bánh bao cho vào miệng, tay trái cầm một phần thịt bò bít tết, tay phải bưng một ly nước trái cây.

Trong mắt Thiết Nương Tử, người này rất bình thường, nhưng không biết tại sao lại làm cho những người bên cạnh này ngay lập tức nghiêm túc lên, thật giống như gặp tồn tại đáng sợ.

- Chào Giang tổng.

- Chào buổi chiều, Giang tổng.

- Giang tổng, đã lâu không gặp.

- Giang tổng, có muốn ăn cùng không?

Nghe được mọi người ồn ào chào hỏi, Trần Gia Hân không nhịn được mà sửng sốt một chút, mới phản ứng được người này chính là ông chủ của Multi-group, người một tay đã đánh cho các cô thất linh bát lạc.

Chỉ là gương mặt này thật sự còn quá trẻ, cho dù là từng thấy ảnh chụp, Thiết Nương Tử vẫn có cảm giác không tiếp thu được.

lúc này Giang Cần cũng dừng bước, không hề khách khí, bưng đĩa ngồi xuống bên cạnh La Tân, đối diện Dương Học Vũ, nghiêng người về phía Trần Gia Hân của DianPing.

Chín người trên bàn, thật ra người nhỏ tuổi nhất chính là Giang Cần, tiếp theo là Tống Nhã Thiến, Trương Lực và Thôi Y Đình, nhưng khi Giang Cần ngồi xuống, ngay cả La Tân cũng không nhịn được nhường sang một bên.

- Thịt bò với bánh bao?

- Hả? À, anh nói cái này a, tôi tới cho mọi người xem một chút.

Giang Cần cắn một miếng bánh bao, lấy điện thoại ra tự chụp:

- Ông chủ của Multi-group Giang Cần, những năm đầu khởi nghiệp khó khăn, ở thành phố Thượng Hải nhộn nhịp nhưng phải ăn bánh bao chống đói, thề rằng một ngày nào đó sẽ chinh phục thành phố.

La Tân: “...”

Dương Học Vũ : “...”

Đám người: “...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!