Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1091: CHƯƠNG 1090: NÊN TÔI GIẾT QUA (2)

Giang Cần mỉm cười:

- Một người dù có huy hoàng đến mấy cũng sẽ bị lãng quên, nhưng canh gà lại có thể lưu truyền mãi mãi, nói không chừng còn có thể lên sách giáo khoa.

lúc này Trần Gia Hân cũng trợn mắt há hốc mồm, bởi vì trong sự nghiệp của cô chưa từng gặp qua người nào chó như vậy.

Bất quá nói đến chó, cô lập tức nhớ tới chuyện Multi-group đoạt phiếu nửa giá của DianPing để nhập hàng, sắc mặt không khỏi âm trầm xuống:

- Giang tổng, phiếu nửa giá của DianPing chúng tôi có dùng sướng không?

- Dùng rất sướng, chỉ là quá ít, nhưng mỗi lần dùng tôi đều đánh giá năm sao cho các vị, thật sự, tôi là fan trung thành của DianPing.

Người của LaShou sửng sốt một chút, không hiểu những lời này có ý gì, tại sao người phụ trách DianPing lại hỏi ông chủ của Multi-group, mã coupon của DianPing có dùng sướng không?

- Trần tổng vừa rồi là có ý gì? - La Tân không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

Trần Gia Hân mặt không đổi sắc đáp:

- Trứng gà, hoa quả mà đội tiếp thị Multi-group phát ở các quầy hàng đều mua bằng vé nửa giá của chúng tôi, ngay cả một phần hàng hóa trong gói ưu đãi đặc biệt hàng ngày của bọn họ cũng dùng trợ cấp của chúng tôi.

Người LaShou trên bàn đều tê dại, cảm giác như bị điện giật.

Bọn họ vốn tưởng rằng bị Giang Cần chơi "bẩn" với phiếu ưu đãi khách sạn đã đủ thảm rồi, không ngờ DianPing còn thảm hơn thế.

- Làm ăn vốn chính là như vậy, cô tới cướp thị trường của tôi, còn trách thủ đoạn tôi bẩn?

Trần Gia Hân lập tức im lặng.

Giang Cần mỉm cười:

- DianPing các cô khí thế hung hăng, làm cho tôi suýt chút nữa ngã, cuối cùng may mắn mới có thể thắng hiểm, thế mà các cô đã không nhịn được mà khiển trách đạo đức của tôi?

- Bất quá nếu như các cô không thắng được, thì không nên trách tôi.

Nghe được câu này, sắc mặt mọi người trên bàn đột biến, trái tim nhất thời run rẩy hai cái.

Lúc này bọn họ còn chưa giải quyết được vấn đề dịch vụ bản đồ, coi như muốn làm cộng đồng mua nhóm cũng không có kinh nghiệm thực tế để triển khai, lúc này nếu Multi-group thực sự tấn công mạnh mẽ, bọn họ sẽ tổn thất thảm trọng.

Đó là một lời đe dọa, một lời tuyên chiến.

Các người giết tới, ta đứng vững, ta đây giết tới, các ngươi có chịu nổi không?

Giờ khắc này, Trần Gia Hân rốt cục chồng chéo người trẻ tuổi trước mắt này với hình ảnh ông chủ Multi-group thay đổi thế cục trong chớp mắt kia, cảm nhận được một cỗ áp lực đập vào mặt.

Giang Cần thấy bọn họ không nói lời nào, vội vàng khoát tay:

- Đừng khẩn trương, tôi nói chơi thôi, thật ra hai ngày nữa tôi sẽ trở về.

- Trở về?

- Đúng vậy, tôi còn là sinh viên đại học, hơn nữa còn là ngôi sao học tập đầu tiên, cố gắng học tập mới là nghề chính của tôi, Multi-group chỉ là món đồ chơi tôi dùng để giết thời gian sau giờ học mà thôi.

“???”

Sau một lúc lâu, Giang Cần ăn thịt bò bít tết và bánh bao, đứng dậy chào tạm biệt mọi người, về tới phòng.

Tắm nước nóng, giảm bớt mệt mỏi, hắn mở ra máy tính, đăng nhập vào hệ thống quản lý nội bộ.

Nửa giờ sau, quản lý chi nhánh của các thành phố lớn đều nhận được một phần văn kiện, chính là chỉ dẫn chi tiết và tổng kết kinh nghiệm tác chiến ở Thượng Hải lần này.

Cùng lúc đó, trụ sở Cao Đức cũng có một nhóm kỹ thuật viên lên máy bay, đi tới thành phố chỉ định.

Sáng sớm hôm sau, mưa nhỏ rả rích, nhẹ nhàng phủ lên Thượng Hải một tia hơi lạnh và bầu không khí xuân mềm mại, tê dại.

Đàm Thanh và Diệp Tử Khanh đến khách sạn Hilton, gõ cửa phòng Giang Cần.

- Ông chủ, đến giờ rồi.

Giang Cần đội mũ lưỡi trai bước ra khỏi phòng:

- Đi thôi.

Ba người quay đầu đi trở về, nhưng vừa đến cửa thang máy thì đụng phải La Tân và Dương Học Vũ.

gần đây LaShou đã dự định rút lui khỏi Thượng Hải. Dù sao bọn họ cũng không còn lại bao nhiêu nghiệp vụ ở đây, hơn nữa bọn họ cũng không phản kháng khi DianPing đốt tiền tấn công. Nhờ vậy, bọn họ có thể rút lui một cách nhẹ nhàng.

Nghĩ đến đây, La Tân cảm thấy thoải mái rất nhiều. Mấy ngày nay, y thường xuyên rủ Dương Học Vũ nói chuyện phiếm.

Hai người này quen biết nhau đã lâu, lại có những trải nghiệm tương tự, hơn nữa trong khoảng thời gian này lại trở lại cùng một thị trường, nên việc trở thành bạn bè là điều rất tự nhiên.

- Giang tổng, hôm nay cuối tuần mà cậu lại đi ra ngoài à? - La Tân hỏi.

- Ừm, công việc cũng sắp xử lý xong rồi, tôi qua bên Tĩnh An xem một tòa nhà nhỏ.

- Giang tổng muốn ở lại Thượng Hải? Vậy lần sau tôi đi du lịch, phải đến nhà cậu ăn chực mới được.

- Tất nhiên là được rồi.

Giang Cần tươi cười rạng rỡ, khoát tay chào bọn họ, sau đó đi vào thang máy.

Dương Học Vũ ngẩng đầu:

- Nhà nhỏ gì?

- Đoạn thời gian trước cậu ta mua một tòa biệt thự, đoán chừng là đi theo dõi trang hoàng đi.

“...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!