- Bên kia cũng là dự án của bất động sản Tần thị?
Giang Cần đứng bên phải tòa nhà, chỉ về phía công trường xây dựng với những tháp treo phía sau.
Hà Ích Quân gật đầu:
- Bọn họ đang xây dựng các tòa nhà văn phòng thương mại, căn hộ và các khu dân cư hỗ trợ xung quanh khu vực này.
- Ánh mắt của thím... Quả thật sắc bén a.
- Ai cơ?
- Không, không có ai. - Giang Cần nở nụ cười hóm hỉnh:
- Hà tổng, làm tốt lắm!
Đúng lúc này, Tần Chí Hoàn lại gần:
- Giang tổng và Hà tổng đang nói chuyện gì vậy? Sao còn nhắc tên tôi thế?
- Không có gì, chỉ tán gẫu với Hà tổng những phát triển tiếp theo.
Tần Chí Hoàn nhướng mày, cũng hạ giọng:
- Giang tổng, chúng ta mới là thân thích thật sự. Sao cậu lại chỉ tán gẫu với Hà tổng về những phát triển sau này mà không rủ tôi?
“?”
- Cô nói, tương lai hai người kết hôn, cổ phần Vạn Chúng trong tay Tần thị chính là của hồi môn.
Giang Cần nín thở, không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Phùng Nam Thư vốn là một tiểu mị ma vô địch, suốt ngày nhõng nhẻo ca ca, ngạo cốt của hắn sắp không chịu nổi. Thế mà mấy người còn hồ hởi tích góp của hồi môn cho cô, quả thực khinh người quá đáng.
Còn tiếp tục như vậy, sớm muộn gì tầng bạn bè thuần khiết kia cũng bị đâm thủng. Như vậy còn ra thể thống gì nữa?
Giang Cần niệm một tiếng "A di đà phật", cất bước tiến vào nội bộ trung tâm thương mại. Cả năm nay hắn luôn bận rộn bố cục này kia, mặc dù là cổ đông Vạn Chúng, thế nhưng hắn lại tới không được mấy lần.
Hơn nữa lúc đến đây, Vạn Chúng mới xây được một nửa, xung quanh đều là tháp treo, giàn giáo, không nhìn ra được cái gì. Hiện tại ngược lại là có thể tưởng tượng ra cảnh tương lai náo nhiệt.
- Đi, lên tầng cao nhất.
Hà Ích Quân liếc hắn một cái:
- Tầng cao nhất cũng giống tầng dưới, còn cần đặc biệt đi lên xem sao?
Giang Cần khoát tay:
- Vậy cũng chưa chắc.
“?”
Ba người đi vào thang máy, đi lên tầng cao nhất. Có thể nhìn thấy rõ ràng Thượng Hải phồn hoa thông qua kính sát đất:
- Hà tổng, anh có cảm giác được một cảm giác rất quen thuộc không?
Hà Ích Quân liếc hắn một cái:
- Cậu lại muốn làm cái gì?
- Cái chi nhánh kia của tôi là thuê nhà cũ của người ta, giao thông cũng không thuận tiện lắm, rất nhiều tiện ích cũng không có. Hay là chúng ta tiếp tục làm hàng xóm đi.
- Cậu đang sủa cái gì thế?! Con chó này đang sủa cái gì thế?
Giang Cần nheo mắt lại:
- Anh đã quên sao Hà tổng, lúc trước quyết định bản thiết kế thi công, là tôi lực ép quần chúng để xây thêm một tầng!
Hà Ích Quân đỏ mặt:
- Lúc ấy cậu nói tầng này có đại dụng!
- Đúng vậy, Ngô Ngạn Tổ làm hàng xóm cới các anh, anh còn muốn gì hơn nữa?
“???”
Giang Cần đưa tay quơ qua trước mặt:
- Sau này mỗi một cái thành phố, hai anh em chúng ta đều sóng vai mà đi, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!
Hà Ích Quân nín thở:
- Con mẹ nó, mỗi thành phố đều phải làm hàng xóm với cậu à?
- Nhìn kìa, Hà tổng cảm động muốn khóc.
Khóe miệng Tần Chí Hoàn co giật, thầm nghĩ ăn không của người, quả nhiên phải là Giang Cần số hai không ai số một!
lúc này Giang Cần nhìn về phía Hà Ích Quân:
- Ta dự định mở chi nhánh công ty ở Thượng Hải, thành lập trung tâm thuật toán, muốn đào một ít nhân tài về đây. Văn phòng không thể tồi tàn được. Anh yên tâm, chờ tôi có đất ở Thượng Hải, tôi sẽ dọn đi.
Hà Ích Quân thở dài:
- Năm đó cậu cũng lừa tôi như vậy.
- Nhưng tôi nói được làm được. Trụ sở của tôi không phải đã dọn ra ngoài rồi sao?
- Vậy cũng đúng…
Trung lúc nói chuyện, Đàm Thanh và Diệp Tử Khanh cũng đỗ xe xong và lên theo:
- Ông chủ.
- Đến đây, nhìn xem nơi này có đẹp không?
Đàm Thanh gật đầu:
- Đẹp.
Giang Cần nhìn về phía Hà Ích Quân:
- Hà tổng đặc biệt dành riêng tầng này cho chúng ta làm văn phòng chi nhánh. Còn không cám ơn Hà tổng?
Hà Ích Quân hít sâu một hơi:
- Cảm ơn thì khỏi, đợi đến lúc Vạn Chúng khai trương, Multi-group nhất định phải giúp tôi ‘lượng kiếm’!
- Không có vấn đề gì.
Giang Cần vỗ vỗ Đàm Thanh, dẫn các cô đi sang bên kia, chỉ vào khu chung cư phía trước:
- Cô xem, tòa nhà chung cư kia cũng rất đẹp phải không?
Tần Chí Hoàn: "...”
Hà Ích Quân bỗng nhiên thoải mái một chút:
- Lão Tần, tôi đoán tòa chung cư của cậu, có ba tầng là ký túc xá của cậu ta đấy.
Tần Chí Hoàn mỉm cười:
- Giang tổng muốn dùng thì dùng đi.
- Cậu không khó chịu sao?
- Đều là người một nhà, cần gì phải so đo.
Hà Ích Quân sửng sốt một chút, bị sự hào phóng của Tần Chí Hoàn làm cho mất tự tin, ngay cả lông mày cũng không nhịn được mà thoáng nhíu lại, thầm nghĩ chẳng lẽ là tôi quá keo kiệt?