Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1094: CHƯƠNG 1093: TREO CỔ NHÀ TƯ BẢN LÊN CỘT ĐÈN

(*) Chú: Khẩu hiệu chống lại tư bản thế kỷ XVIII

“Mọi người, chúng ta có văn phòng mới!”

Vì đang là cuối tuần, nên đại bộ phận nhân viên chi nhánh đều đang nghỉ phép. Khi nghe được Đàm Thanh nhắn bọn họ có văn phòng mới vào trong nhóm, rất nhiều người đều chạy tới góp vui.

Trung tâm thương mại Vạn Chúng với thiết kế hiện đại, nhìn vào đã thấy khí phái mười phần. Đặc biệt là tầm nhìn rộng rãi ở tầng cao nhất, có thể thu hết phồn hoa của Thượng Hải vào tầm mắt. So sánh ra, tòa nhà cũ bọn họ thuê lúc trước có chút cảm giác chật chội.

Các nhân viên đều rất hưng phấn, chạy ngược chạy xuôi, còn chụp ảnh tự sướng một hồi. Mất rất lâu mới đi hết toàn bộ tầng cao nhất.

Chỉ có Mã Ngọc Bảo và Dương Soái, hai nhân viên kỳ cựu từ 208, đứng ở cửa thang máy, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng.

- Đây hình như là một trung tâm thương mại tổng hợp cỡ lớn.

- Đúng vậy.

- A Soái, cậu nghĩ tới cái gì?

- Tôi nghĩ về kế hoạch thu hồi tiền lương của ông chủ.

Hai người liếc nhau, ánh mắt dần trở nên sắc bén.

Ban ngày đến tòa nhà làm việc, lúc tan tầm xuống dưới tiêu phí, tiền lương kiếm được lại bị ông chủ thu hồi.

Cứ như vậy, chút phí uất ức qua lại đảo ngược, không ngừng tuần hoàn. Công ty phát triển không ngừng, ông chủ làm ăn càng làm càng lớn, xa xa dẫn đầu!

Thật đáng sợ, thật sự quá đáng sợ!

- Tôi phát hiện phía dưới có cái bảng hiệu, viết cái gì Thủy Nhu Spa, này con mẹ nó không phải nhắm ngay ví tiền của tôi sao? Ai mà chịu được chứ?

- Ai nói được đâu!

- Nhà tư bản lòng dạ nham hiểm...

Đàm Thanh thấy hai người bọn họ lén lút lẩm bẩm, không nhịn được mà đi tới:

- Hai người nói chuyện gì vậy? Sao giống như mất ví tiền thế.

- Chính là đánh mất ví tiền thật á Thanh tỷ, chị nói ông chủ cũng quá xấu đi, lại đặt văn phòng ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại, đây rõ ràng là muốn thu hồi tiền lương của chúng ta a!

Bọn họ đều là những người tham dự sáng lập 208, tình cảm đều rất tốt. Bình thường đều là gọi tỷ gọi ca, sẽ không gọi mỗ tổng kia. Hơn nữa loại chuyện chửi ông chủ này, bọn họ cũng làm thường xuyên, dù sao Mã Ngọc Bảo và Lộ Phi Vũ cũng là bạn tốt.

Đàm Thanh nhìn bọn họ:

- Ông chủ nói chúng ta cũng được xem như nhân viên nội bộ Vạn Chúng. Tiêu phí ở đây sẽ có ưu đãi nội bộ.

- Nếu là như vậy, tôi đây không có lời nào khác để nói, ông chủ là người tốt!

- Nhưng ngoại trừ tiệm spa dưới kia.

Mã Ngọc Bảo trầm mặc một chút:

- Nhà tư bản đen tối.

Dương Soái nheo mắt lại:

- Treo đèn đường.

Giang Cần đang đi theo Tần Chí Hoàn và Hà Ích Quân quay trở về từ khu chung cư đằng sau, không khỏi cảm thấy cổ áo có chút căng thẳng:

- Mẹ nó, ai nguyền rủa tôi, sao lại cảm giác có cái gì siết cổ tôi vậy?

Hà Ích Quân quay đầu nhìn hắn một cái:

- Có phải mệt quá không, cổ vai đau nhức không? Lát nữa đi rửa chân, tìm người ấn bóp cho cậu, ngày hôm sau sẽ tốt thôi.

“?”

- Tôi đã nói cái cổ mà anh cũng có thể nghĩ đến rửa chân à?

Hà Ích Quân kỳ quái nhìn hắn:

- Đàn ông không rửa chân thì cuộc đời còn ý nghĩa gì nữa?

Giang Cần liếc nhìn Tần Chí Hoàn:

- Tôi không đi đến những nơi bẩn thỉu như thế.

- Tôi đang nói chuyện bình thường!

- Chính quy thì còn gì thú vị nữa? Chỗ không chính quy tôi còn chẳng thèm đi, anh còn muốn tôi đi chỗ chính quy?

- Có phải cậu sợ mời khách không Giang tổng, cậu cũng quá keo kiệt rồi.

Giang Cần ha hả một tiếng, thầm nghĩ anh thì biết cái rắm, người bạn tốt nhà tôi là một tiểu dấm tinh, còn là tiểu dấm tinh có giá trị võ lực siêu cao.

- Buổi tối ăn cơm cùng nhau là được rồi, ngày mai tôi sẽ về Lâm Xuyên, bữa này tôi mời.

Tần Chí Hoàn không nhịn được mà mở miệng:

- Dù sao tôi cũng là chủ nhà Thượng Hải, bữa cơm này để tôi mời.

- Sao có thể cho anh mời, cho anh mời còn không bằng để lão Hà mời.

Tần Chí Hoàn gật đầu:

- Hà tổng mời… Cũng có thể.

Hà Ích Quân mở to hai mắt:

- Tôi mẹ nó, các cậu là thân thích à? Thật con mẹ nó người một nhà không nói tiếng chó nhỉ!

- Hà tổng đùa chút thôi, tôi lừa... Ách, tôi mượn anh một tầng lầu, sao có thể ngay cả bữa cơm cũng không nỡ.

“...”

Từ lúc dịch vụ GIS đi vào hoạt động, đến khi quảng bá ưu đãi đặc biệt mỗi ngày, cuối cùng đến Vạn Chúng cắt băng khánh thành, thời gian hơn nửa tháng, chuyến đi Thượng Hải này của Giang Cần xem như hoàn toàn kết thúc.

Ngày hôm sau, sau khi cùng Hà Ích Quân, Tần Chí Hoàn ăn cơm tối xong, hắn liền thu dọn hành lý, lên chuyến bay buổi trưa trở về Lâm Xuyên.

Lâm Đại cuối tháng tư đã là cảnh xuân về hoa nở. Lúc này trong trường học đang tổ chức liên hoan nghệ thuật chủ đề văn hóa của trường. Thế cho nên toàn bộ đường chính sân trường đều bày đầy quầy hàng nhỏ. Phóng mắt nhìn lại náo nhiệt không chịu được, nhìn qua có loại không khí họp chợ.

Giang Cần đi bộ về phía trước, sau đó gặp được Trang Thần ở ven đường, đang bày một quầy bán bánh trung thu.

Ngoại hình bánh trung thu kia làm cho hắn cảm thấy vô cùng quen thuộc, hình như là hắn dùng để lừa dối các lão đại ở Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên.

Khá lắm, một năm trôi qua, còn chưa bán hết…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!