Lúc này Trang Thần cũng nhìn thấy Giang Cần, hô hấp trì trệ. Lập tức cúi đầu sờ điện thoại di động, làm bộ nhận được điện thoại, xoay người để lại cho Giang Cần một bóng lưng tiêu sái.
Giang Cần cũng vô cùng thức thời, hắn không chào hỏi, chỉ liếc mắt nhìn mấy cái bánh trung thu rồi đi qua.
Thật ra, tuy rằng hắn khuấy động phong vân, đại sát tứ phương ở Thượng Hải, cơ hồ thay đổi hướng đi của ngành nghề, nhưng lại không có năng lực bán bánh trung thu vào tháng tư...
Trang Thần này, có chút tài năng!
Giang Cần kéo vali tiếp tục đi về phía trước. Trong sân trường, bạn tốt dễ thấy khắp nơi, có người nắm tay, ôm nhau, chụp ảnh lẫn nhau, vụng trộm hôn môi, phóng tầm mắt nhìn lại tất cả đều là tình bạn thuần khiết.
Ngay cả học trưởng lang thang cũng có bạn tốt của mình, nhưng bọn họ bạo dạn hơn người, công khai nghiên cứu áo nghĩa sinh mệnh sinh sôi nảy nở, tuyệt không thẹn thùng.
Quả nhiên, là mùa xuân a…
Giang Cần ngân nga bài "xuân về bách hương hoa", cất bước về ký túc xá. Kết quả, vừa tới cửa mới phát hiện một cái khóa lớn đang treo phía trên. Rất hiển nhiên, Tào Quảng Vũ và Nhâm Tự Cường đã đi hẹn hò, Siêu Tử hoặc là chơi bóng rổ hoặc là đi tham gia hoạt động câu lạc bộ.
Hắn đứng ở cửa suy nghĩ một chút, sau đó xoay người đi sang phòng bên cạnh, cũng chính là ký túc xá của Trang Thần.
Sau khi vào cửa, trong phòng chỉ có một mình Trương Quảng Phát. Vừa nghe đến tiếng mở cửa, Quảng Phát huynh lập tức giật mình, lập tức gập laptop của mình lại, vội vàng hấp tấp mà kéo quần lên.
- Giang Cần, cậu… Sao cậu lại tới ký túc xá của chúng tôi?
- Ký túc xá của chúng tôi khóa cửa rồi, trên người tôi không mang chìa khóa. Tôi muốn mượn chỗ gửi nhờ hành lý.
Giang Cần đi qua nhìn y một cái:
- Ban ngày ban mặt xem loại nghệ thuật kích thích này trong ký túc xá, là vì không có bạn gái sao?
Trương Quảng Phát có chút hít thở không thông.
Đúng lúc này, Tả Bách Cường cũng trở về, có chút kinh ngạc mà chào hỏi Giang Cần, dường như là không ngờ hắn lại ở đây.
Ký túc xá của bọn họ vì quan hệ giữa Trang Thần và Giang Cần không tốt nên tuy cùng lớp nhưng tình cảm không được sâu đậm, bình thường cũng không qua lại nhiều, đến cả chơi bài cũng không tụ tập một bàn.
Bất quá, giữa bọn họ cũng không có mâu thuẫn gì, cho nên Tả Bách Cường vẫn rất hoan nghênh hắn, đưa thuốc lá, còn hỏi hắn có uống nước không.
- Nghe nói cậu đi Thượng Hải công tác?
- Ừm, đi làm chút buôn bán nhỏ, hôm nay vừa mới trở về.
Trương Quảng Phát nghe được liền có chút tò mò:
- Mua bán nhỏ gì?
Giang Cần duỗi lưng một cái:
- Thay đổi thói quen tiêu dùng của hơn 20 triệu người Thượng Hải, chèn ép ba đối thủ cạnh tranh tay cầm mấy trăm triệu, cắt băng khánh thành trung tâm thương mại tổng hợp lớn mới xây dựng và tiện tay mở một công ty con với vốn đăng ký 30 triệu.
- Vãi cả cụ...
Trương Quảng sốc nặng, giống như là được cảnh tỉnh, thầm nghĩ tôi con mẹ nó không nên hỏi, đây mẹ nó gọi là làm ăn nhỏ sao? Bán giày mua vớ mới gọi là làm ăn nhỏ, có được không!!!
Cũng may Tào thiếu gia không ở chỗ này, nếu y ở chỗ này, tuyệt đối sẽ có cảm giác soi gương.
Giang Cần mở bánh hồ điệp mang về, đưa cho Tả Bách Cường và Trương Quảng Phát:
- Đợi lát nữa ký túc xá của tôi có người về, nhờ các cậu kêu một tiếng, bảo bọn họ giúp tôi kéo hành lý về.
Tả Bách Cường gật đầu:
- Cứ để cho tôi đi.
- Vậy tôi đi đây. Quảng Phát, cậu nên xem nhiều màu xanh lá cây hơn, tốt cho mắt. À, và mông của cậu trắng thật đấy.
Trương Quảng Phát: "...”
Tả Bách Cường nghi hoặc nhìn y một cái:
- Cậu ở phòng làm gì thế?
- Không, vừa rồi tôi không mặc quần áo, để cho cậu ta nhìn thấy. - Trương Quảng đỏ mặt che giấu.
Tả Bách Cường mở bánh hồ điệp ra, đưa cho Trương Quảng Phát một miếng, sau đó mở miệng:
- Nói thật, thật ra tôi rất hâm mộ bọn Tào Quảng Vũ.
- Hâm mộ cái gì?
Tả Bách Cường trầm mặc trong chốc lát:
- Đại khái là hâm mộ bọn họ có thể làm bạn cùng phòng với Giang Cần, giao tình ngủ cùng bốn năm, loại cơ hội này không phải ai cũng có được.
Trương Quảng Phát không nhịn được mà bĩu môi:
- Thế thì có gì mà hâm mộ? Cậu ta cũng không phải mỹ nữ ngực to mông to, cũng không thể cho các huynh đệ sảng khoái.
- Quả thật, bây giờ còn chưa thấy chỗ tốt, nhưng chờ sau khi chúng ta tốt nghiệp, chênh lệch sẽ có, nhất là tìm việc làm, cậu cảm thấy Giang Cần có thể dễ dàng giúp bọn họ tìm một công việc lương cao, ít việc và gần nhà hay không? Hẳn không gặp nhiều khó khăn gì nhỉ?
Tả Bách Cường ngậm một điếu thuốc:
- Lúc trước tôi có nghe, công thức sủi cảo kia có thể giúp Tống Tình Tình hằng tháng kiếm hơn bảy ngàn tệ, nếu tôi có bạn cùng phòng lợi lại như vậy, bảo tôi gọi bố cũng được.
Nghe xong Tả Bách Cường nói, Trương Quảng Phát trầm mặc hồi lâu, cũng hiểu được y nói quả thật có đạo lý.
Lúc đi học, bọn họ tiêu tiền của gia đình, cuộc sống cơ bản không có áp lực gì, cũng không cần quá lo lắng những thứ thế tục, nhưng một khi tốt nghiệp, rất nhiều chuyện sẽ khác.