Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1096: CHƯƠNG 1095: NHẮN TIN GÌ

Tuy rằng mỗi lần Trương Quảng Phát nhìn thấy tin tức của Giang Cần được phát trong căng tin thì cũng đều thầm mắng một tiếng trang bức, nhưng không thể không thừa nhận địa vị xã hội hiện tại của Giang Cần.

Bởi vì bất kể là lãnh đạo trường học hay là lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên, Giang Cần đều có thể trò chuyện, giao tiếp. Hơn nữa, hiện tại Multi-group của hắn càng làm càng lớn, Zhihu cũng đã phổ cập các trường đại học toàn quốc. Đám bạn ký túc sát vách kia sau khi tốt nghiệp, đạt được công việc tốt và cơ hội thăng tiến sẽ cao hơn so với bọn họ.

Có lẽ trong tương lai không xa, khi bọn họ bước vào công sở, cái tên Giang Cần này còn có thể trở thành vốn liếng để bọn họ khoe khoang.

Là bạn cùng lớp với Giang Cần, bằng lời nói như vậy, cũng đủ giành được ánh mắt khen ngợi của mọi người.

Rời khỏi ký túc xá nam, Giang Cần xách túi đi đến quảng trường trước, sau đó đi bộ thẳng đến cửa tiệm trà sữa Hỉ Điềm.

Vừa rồi hắn đã gửi tin nhắn QQ cho Cao Văn Tuệ, hỏi cô tiểu phú bà đang ở đâu. Biết được cô đang ở cạnh bạn học Tiểu Cao trông Hỉ Điềm, Giang Cần quyết định tạo cho cô một bất ngờ.

Hắn đi ra ngoài nửa tháng, Cao Văn Tuệ thường xuyên gửi tin nhắn cho hắn, nói tiểu phú bà nhớ hắn, hỏi hắn khi nào trở về, còn nói nhớ muốn khóc, muốn hôn môi.

Tuy bạn học Tiểu Cao thường xuyên điêu ngoa, nhưng Giang Cần vẫn có chút tin tưởng.

Bởi vì đã nửa tháng rồi, hắn cùng tiểu phú bà chỉ có thể gọi điện thoại, không thấy mặt, ngay cả mãnh nam ngông ngênh kiên cường như hắn cũng không nhịn được mà nghĩ đến bạn tốt của mình, huống chi là bé con đáng yêu Phùng Nam Thư ngoài lạnh trong nũng.

Ông chủ Giang vén rèm cửa đi vào, tức thì thấy Cao Văn Tuệ quấn tạp dề đứng trước quầy bar làm trà sữa.

Gần đây Hỉ Điềm tăng thêm dịch vụ đưa trà đến lớp, cho nên lúc này quán trà sữa tuy không nhiều người, nhưng lượng đơn nhiều muốn chết. Bạn học Tiểu Cao còn luyện ra được hai tay Kỳ Lân, nhìn còn điêu luyện hơn cả Bộ Kinh Vân.

- Bạn học Tiểu Cao, cô bạn tốt ngốc nghếch của tôi đâu?

- Sang bên kia mua khoai lang nướng, a, không đúng, sao cậu về rồi?

Nhìn thấy Giang Cần vào cửa, Cao Văn Tuệ lộ ra biểu tình kinh ngạc, dường như hoàn toàn không biết chuyện hắn trở về trường.

Giang Cần có chút mơ hồ:

- Cậu đãng trí à? Không phải cậu gửi tin nhắn bảo đang ở chỗ này à?

- Làm gì có, từ khi bắt đầu ‘đưa trà đến lớp’, ngày nào tôi cũng phải làm trà sữa mệt đến chết, điện thoại còn không có thời gian chơi, nào có thời gian để phản hồi tin nhắn cho cậu.

- Chết tiệt, vậy tôi gặp quỷ hả?

Giang Cần choáng váng một lúc:

- Điện thoại của cậu đâu?

Cao Văn Tuệ nhìn trái nhìn phải quanh quầy bar:

- Hình như điện thoại của tôi bị Nam Thư cầm rồi.

“...”

Giang Cần lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua lịch sử trò chuyện của mình và Cao Văn Tuệ, “Bạn học Tiểu Cao” nói tối hôm qua Phùng Nam Thư mơ thấy cậu, còn nói Phùng Nam Thư nhớ cậu đến mức làm chuyện ngu ngốc, còn nói ở ký túc xá ngày nào Phùng Nam Thư cũng gọi ca ca, còn nói Phùng Nam Thư rửa chân chờ cậu.

Cao Văn Tuệ làm xong một ly trà sữa, không nhịn được mà thò đầu ra:

- Có chuyện gì vậy?

- Nửa tháng nay cậu không hề gửi tin nhắn cho tôi?

- Hình như không có.

- Tôi khai sáng.

Vừa nói xong, Giang Cần nhìn thấy trên điện thoại di động có một tin nhắn mới của "Bạn học Tiểu Cao”, hỏi hắn đã đến chưa.

Mà lúc này Cao Văn Tuệ đang đứng ở phía sau quầy, lắc ly trà sữa ục ặc, lắc đều nguyên liệu trong đó, sau đó bỏ vào túi.

Hay lắm, hay lắm…

Giang Cần gõ hai chữ "vẫn chưa", sau đó dặn dò Cao Văn Tuệ, đừng nói hắn đã tới, sau đó liền xoay người ẩn nấp sau quầy.

Không bao lâu sau, Phùng Nam Thư đã trở về, biểu tình lạnh lùng, ánh mắt khốc khốc, đưa tay bỏ di động lại trên quầy:

- Văn Tuệ, trả di động cho cậu, đừng nói với Giang Cần là tớ chơi di động của cậu.

“?”

Cao Văn Tuệ mơ màng, thầm nghĩ hai vợ chồng các cậu lại nghiên cứu ra loại đường mới à?

Phùng Nam Thư không phát hiện ra sự nghi hoặc của cô, tự mình mở túi nhựa trong tay, lấy một củ khoai lang nướng nhỏ.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo hoodie màu xanh nhạt, phía dưới là một chiếc quần jean màu đen phối với một đôi giày thể thao, lộ ra viền vớ màu trắng, phía trên còn mang theo một hình cà rốt, nhìn từ bên cạnh, đuôi ngựa của cô buộc lên thật cao, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh khiết mà tuyệt mỹ.

Sau đó cô lột vỏ khoai lang nướng, lấy ra một cái muỗng, hai chân lúc ẩn lúc hiện, ăn “không cẩn thận” để dính trên khóe miệng.

Cái sắc ngốc này…

Giang Cần bất động thanh sắc đi ra cửa sau, lại đi vào từ cửa trước:

- Tiểu phú bà, đã lâu không gặp, có nhớ mình không?

Tiểu phú bà vẻ mặt cao lãnh:

- Chỉ nhớ một chút.

- Cậu biết hôm nay mình về hả?

- Không biết.

- Thật sao?

- Thật sự.

Giang Cần đưa tay nắm lấy mặt cô:

- Phùng Nam Thư, cậu giỏi thật đấy, nửa tháng không gặp, đã học được cách giả vờ hai mặt với bạn tốt rồi à?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!