Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1097: CHƯƠNG 1096: CA CA, MÌNH RẤT NHỚ CẬU

Tiểu phú bà nín thở:

- Ca ca đang nói cái gì, muội muội nghe không hiểu.

- Nói thật cho cậu biết, mình đã đến từ lâu rồi, nhưng Cao Văn Tuệ nói cô ấy chưa từng gửi tin nhắn cho mình, có phải cậu cầm di động của cô ấy rồi chơi trò nhập vai không?

- Thôi được, mình là học từ Vương Hải Ny.

Phùng Nam Thư biết không giấu được, trở mặt úp hắc oa cho bạn cùng phòng, thông minh không chịu được.

Giang Cần xoa khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mịn màng của cô hồi lâu:

- Hải Vương Ny là tra nữ, ba năm cặp bốn người, sao cậu lại học từ cô ấy?

Tiểu phú bà nhu thuận gật đầu:

- Ca ca, mình sai rồi, sau này mình không bao giờ học theo cô ấy nữa.

- Cậu nhớ mình thì sao không nói thẳng với mình? Đâu phải là bạn tốt không thể nhớ nhau, chúng ta miệng cũng... Đúng không.

- Được ca ca, mình rất nhớ cậu, nhưng là mình sợ làm phiền cậu làm việc. - Đôi mắt Phùng Nam Thư trong vắt mà sáng mềm, tựa như bên trong chỉ có bóng hình hắn.

Giang Cần trầm mặc một lúc lâu:

- Vậy cậu dùng điện thoại di động của Cao Văn Tuệ nhắn tin cho mình, là không quấy rầy mình công tác?

- Nếu mình nói mình nhớ cậu thì chắc chắn cậu sẽ gọi điện thoại dỗ dành mình, nhưng mà mình dùng của Cao Văn Tuệ gửi cho cậu, thì cậu sẽ vờ như không nhìn thấy, một chữ cũng không phản hồi cô ấy.

“?”

Cao Văn Tuệ cảm giác mình bị tổn thương vô cùng, nhưng rất nhanh liền phản ứng lại:

- Chờ một chút, tớ nghe hiểu, Phùng Nam Thư, cậu cầm QQ của tớ để nhắn tin cho Giang Cần??

- Vương Hải Ny dạy, cô ấy là người xấu.

- A? Nga nga… Đúng, cô ấy là người xấu, chỉ dạy cậu mấy thứ mà ngay cả chính cô ấy cũng không biết, sau này cậu đừng bao giờ học theo cô ấy.

Cao Văn Tuệ nói xong, lấy tay vỗ vỗ túi áo của mình, không biết vì sao, cảm thấy hầu bao của mình lại phồng lên, bên trong là phú quý vô biên, khiến cô cảm thấy hơi mệt mỏi.

Giang Cần nhìn hai người một tung một hứng, bật cười ha hả, không nói gì.

Nhưng trong lòng hắn cũng đang thầm nghĩ, hiện tại tiểu phú bà đã học được cách dùng acc nhỏ để khảo nghiệm bạn tốt. May mắn là hôm qua hắn không đi rửa chân, nếu không tiểu dấm tinh này có khi sẽ uống sạch toàn bộ dấm chua ở căng tin Lâm Đại.

Phùng Nam Thư lúc này đang nhìn chằm chằm hắn, phát hiện ánh mắt Giang Cần không tốt, lập tức quay đầu lại, lộ ra bộ dáng "Ta cái gì cũng không hiểu."

Lúc này Phùng Nam Thư đang nhìn chằm chằm hắn, phát hiện ánh mắt Giang Cần không tốt, lập tức quay đầu lại, lộ ra bộ dáng "Mình không hiểu gì hết”.

Nhưng người xưa nói rất đúng, tử tội có thể miễn, tội sống khó thoát.

Giang Cần nhanh chóng đưa Phùng Nam Thư rời khỏi tiệm trà sữa, tìm một chỗ khuất tạm thời. Hắn đè vai cô lên tường, sau đó kề sát, lại gần hơn, rồi hôn lên cái miệng nhỏ nhắn mềm mại hơi lạnh của cô.

Thật ra trong lòng hắn rõ ràng hơn ai hết, sau khi làm xong chuyện ở Thượng Hải đã vội vàng luống cuống trở về là vì nhớ cô.

Nếu không trong trường học này còn có cái gì đáng nhớ, học tập sao?

Giang Cần ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, ôm chặt lấy thân thể mềm mại thơm mát, giống như muốn hòa lẫn vào nhau, dùng sức hơn bao giờ hết.

Mà tiểu phú bà nhu thuận tựa vào tường, thoáng ngửa đầu, hai cánh tay ôm cổ hắn, tùy ý hắn càn rỡ chà đạp, có đôi khi còn vụng trộm mở mắt trong lúc hôn, lặng lẽ nhìn hắn một hồi.

Bất quá Giang Cần cũng có thói quen quan sát bạn tốt trong lúc hôn môi, vì thế một lần hai lần ba lần, ánh mắt hai người rốt cục chạm nhau.

Lông mi Phùng Nam Thư khẽ run, vội vàng nhắm hai mắt lại, nhưng một lát sau lại len lén mở ra, lại phát hiện Giang Cần còn đang nhìn mình.

Vì thế tiểu phú bà cũng vừa hôn vừa nhìn hắn, hai má ửng hồng, lại kiễng mũi chân, áp sát hơn.

Sau một lúc lâu, Giang Cần buông cái lưỡi nhỏ của cô ra, chỉ thấy cô thở hồng hộc tựa trong lòng mình, cái gì cũng không nói, chỉ nhìn xuống.

- Giang Cần, điện thoại dự phòng...

- Đó là sức mạnh của tình bạn.

- Ồ...

Không đợi tiểu phú bà nói hết lời, Giang Cần lại hôn cô đến choáng váng.

Hắn không biết còn có ai khác ở trên thế giới này khác sẽ hôn bạn tốt của mình thành dáng vẻ này hay không.

Theo đạo lý mà nói là không thể hôn bạn bè đến ngốc đi?

Chẳng lẽ, đây chính là ‘thân bằng hảo hữu’ trong truyền thuyết?

Nửa giờ sau, hai người đều có cảm giác miệng tê dại, sau đó liền tìm cầu thang ngồi xuống.

Giang Cần ngồi ở bậc thang cao nhất, ôm Phùng Nam Thư vào trong ngực, nhìn cây bị gió lay động ở đối diện, xào xạc rung động, xuân ý không ngừng, vô hạn tươi đẹp.

Hai người đều không nói chuyện, ôm thật lâu, mỏi thì đổi tư thế, đắm chìm trong hành lang vắng vẻ yên tĩnh, giống như trong thế giới không còn thứ gì khác.

- Khi mình không ở trường, cậu làm gì?

- Đi học, ngủ và nghĩ về bạn tốt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!