Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1098: CHƯƠNG 1097: CA CA, MÌNH RẤT NHỚ CẬU (2)

Chỗ ngồi của Giang Cần hơi cao hơn Phùng Nam Thư, hắn thuận thế vươn tay ra, cởi dây giày của cô, rồi cởi vớ.

Phùng Nam Thư không hề phản kháng, cô lấy điện thoại của mình ra đưa cho Giang Cần xem:

- Hôm trước, cốc bạn tốt của mình không cẩn thận ngã xuống đất, bị móm rồi.

- Lát nữa đi siêu thị mua cái khác.

- Được.

Phùng Nam Thư ngoan ngoãn đáp ứng, sau đó rúc vào lòng hắn, ánh mắt tràn đầy sung sướng.

Giang Cần xoa chân cô, đột nhiên mở miệng:

- Nếu như cậu trở lại ngày thi đại học, cậu có viết được văn điểm cao không?

- Được, mình có một người bạn tốt, thích xoa chân, hôn miệng cũng rất giỏi.

Giang Cần há miệng:

- Vậy cậu đừng mơ nữa.

Phùng Nam Thư: "?”

Sau một lúc lâu, sắc trời dần tối, Giang Cần cùng Phùng Nam Thư đi siêu thị. Vốn là dự định chỉ mua một cái cốc màu trắng phấn, nhưng suy nghĩ một lúc lâu, hắn vẫn mua thêm cả màu xanh trắng.

Mới cũ, đều là bạn tốt nguyên phối thì mới tốt.

Sau đó, hắn lại chọn lựa trên kệ hàng, mua hai túi đồ ăn vặt lớn:

- Sau khi trở về đưa cho Vương Hải Ny, nói cậu tặng.

- Tại sao?

- Nghe lời là được.

- Đã biết.

Vừa nghe Giang Cần bảo nghe lời, Phùng Nam Thư liền mơ hồ, bán mình cũng được.

Sau đó Giang Cần đưa mắt nhìn cô lên lầu, thấy cô vẫy tay ở cửa sổ lầu năm, không nhịn được mà nở nụ cười một tiếng. Thầm nghĩ cũng không thể để Hải Vương Ny người ta cõng nồi vô cớ, mua chút đồ ăn vặt coi như bồi thường.

Bạn học Tiểu Cao có thể cũng từng cõng không ít nồi, nhưng cô là nhân viên Hỉ Điềm, cõng nồi cho bà chủ là việc nên làm.

Khoảng chín giờ rưỡi tối, bóng đêm đã bao trùm, nhưng quảng trường trước vẫn còn từng đám sinh viên tụ tập. Phần lớn đều vây quanh các cửa hàng trà sữa, quán nước và siêu thị. Từng nhóm hai, ba người, trò chuyện rôm rả.

Nữ sinh đại học mặc váy ngắn vớ đen, dáng người yểu điệu, nam sinh thì vẻ mặt chính nhân quân tử, nhưng thường thường liếc trộm, trên mặt còn bày ra vẻ tiêu sái và thong dong coi trời bằng vung.

Bất quá không bao lâu, trên trời bắt đầu nổi lên mưa bụi, làm ướt đêm xuân.

Một cỗ lạnh lẽo đánh úp, sinh viên ăn mặc đơn bạc không khỏi quấn chặt quần áo, sau đó từ biệt lẫn nhau, lục tục rút lui. Đường sân trường nhanh chóng trở nên tiêu điều, rồi đắm chìm trong cơn mưa xuân yên tĩnh.

Ngoại trừ siêu thị còn có sinh viên làm thêm trông coi, tiếp tục buôn bán, đại bộ phận cửa hàng đều bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Lúc này Giang Cần men theo đường cái nửa sáng nửa tối trở lại ký túc xá nam sinh của Học viện Tài chính. Xuyên qua bóng đêm hôn ám, rồi bước vào tiền sảnh rực rỡ ánh đèn.

Lúc đi qua lầu hai, hắn nhìn thấy một học đệ đang vất vả khuân thùng nước lên cầu thang. Do vội vàng, suýt chút nữa thùng nước đã rơi khỏi tay. May mắn thay, Giang Cần có nhanh tay lẹ mắt, kịp thời đỡ giúp.

- Cảm ơn, cảm ơn học trưởng.

- Không có chi.

Giang Cần xách túi trở lại lầu ba, đa số phòng đều mở cửa, có người đang tổ chức đánh bài, có người chơi game gõ bàn phím như súng máy, âm thanh hỗn loạn tưng bừng.

Còn có người chỉ mặc quần cộc đi lang thang bên ngoài, miệng ngậm điếu thuốc, bước đi nghênh ngang, chỉ là nhìn thấy Giang Cần thì lập tức thu liễm, khách khí chào hỏi.

Không có biện pháp, con mẹ nó đây chính là truyền kỳ sống trong TV căng tin.

Giang Cần cũng mỉm cười gật đầu, lướt qua bọn họ.

Lúc này 302 cũng đang nói chuyện phiếm, chủ yếu là xoay quanh Siêu Tử.

Bạn gái Nhâm Tự Cường là Vương Lâm Lâm mới giới thiệu cho Siêu Tử một chị em trong câu lạc bộ, hôm nay là lần đầu tiên hai người gặp mặt, vừa mới kết thúc hẹn hò.

Chỉ là Siêu Tử không có kinh nghiệm ở chung với nữ sinh, thẳng đến khi trở về ký túc xá vẫn là vẻ mặt quẫn bách.

Hỏi y thế nào, y nói tạm được, hỏi y có đẹp không, y cũng nói tạm được, tóm lại là ngốc, còn có chút thẹn thùng và dâm đãng.

Lúc này Giang Cần đẩy cửa đi vào, lập tức thấy ba người trong ký túc xá đồng loạt quay đầu lại:

- Giang ca, không phải cậu vừa từ Thượng Hải trở về sao, buổi chiều đi đâu đấy?

- Đi tìm bạn tốt của tôi chơi.

Miệng Giang Cần đỏ bừng, không còn che giấu.

Nhìn thấy đôi môi bị viêm của hắn, lúc này trong lòng ba người đều toát ra một ý nghĩ, khá lắm, nhìn Phùng Nam Thư trong trẻo lạnh lùng như vậy, không ngờ lúc hôn môi thật dùng sức a.

Nếu là bình thường, Tào thiếu gia nhất định sẽ châm chọc hai câu, con mẹ nó cậu hôn miệng thành như vậy, còn bạn tốt cục kít gì.

Nhưng hôm nay, y không dám.

Giang Cần vừa mới đi công tác về, dài hơn nửa tháng, khẳng định nhịn một bụng cần phun, lúc này đáp lời là rất không sáng suốt.

Y há miệng, nuốt lại những lời định nói, vẻ mặt cảnh giác nhìn ông chủ Giang. Sợ rằng ho khan một tiếng cũng sẽ bị phun ngập mặt.

Giang Cần không nhịn được liếc y:

- Tào thiếu gia, sao vừa nhìn thấy tôi, cậu như nhìn thấy ôn thần vậy?

- Tôi sợ bị cậu phun.

- Yên tâm đi, lúc nãy có người bị phun thay cậu rồi.

Tào Quảng Vũ sửng sốt, thầm nghĩ ai không có mắt như vậy, lại dám đáp lời Giang Cần khi hắn vừa đi công tác về. Đây con mẹ nó không phải là không muốn sống sao?

.

(*) p/s: Cuối tuần thêm chương cảm tạ số phiếu khủng của bạn đọc [phonghoang6892], cuối tháng sẽ bạo bù nhiều hơn!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!