Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1099: CHƯƠNG 1098: KÝ TÚC XÁ THƯỜNG NGÀY

Nhưng mà sau khi nghe sẽ không bị phun, Tào thiếu gia lại kiêu ngạo, tiếp tục tham dự vào đề tài yêu đương của Siêu Tử.

Dù sao bọn họ cũng không hiểu chuyện làm ăn của Giang Cần, cũng lười hỏi thăm, lại càng không muốn chịu trận. Nhưng dù gì cũng là người đang yêu đương, chỉ đạo Siêu Tử một chút vẫn là thừa sức.

Nhưng có lẽ là do bị tình yêu làm choáng váng đầu óc, Siêu Tử nói chuyện có chút ẻo lả như một cô gái.

- Tôi và cô ấy đi dạo liên hoan nghệ thuật cả buổi chiều."

- Cô ấy là người ở đâu? - Giang Cần thuận miệng hỏi một câu.

Siêu Tử sửng sốt một chút:

- Không, không biết.

“?”

- Vậy cô ấy nghĩ gì về cậu?

Siêu Tử nghẹn đỏ mặt:

- Tôi... Tôi quên hỏi.

Nhâm Tự Cường cũng có chút mơ hồ:

- Vậy hai người nói chuyện gì?

- Không nói chuyện, cứ đi lang thang.

Tào Quảng Vũ phát ra một tiếng "xịt”:

- Tôi luôn cảm thấy sẽ không bao giờ nghiệm chứng được cái gì là xử nam, nhưng cậu xem Siêu Tử, hành vi này chính là xử nam tiêu chuẩn.

Giang Cần cảm nhận được mạo phạm, không nhịn được nhăn mặt:

- Lão Tào, cậu có muốn xem số dư tài khoản của tôi không?

- Cậu đã nói là không phun tôi!

- Vậy cậu câm miệng, xử nam liên quan gì đến cậu?

“???”

Thật ra toàn bộ Lâm Đại không có người nào cảm thấy Giang Cần là xử nam. Tuy rằng hắn và Phùng Nam Thư quả thật chưa từng ra ngoài qua đêm, nhưng mọi người đều biết, Giang Cần có tiền.

Cuộc sống của người giàu quả thực là đã đời hơn. Mà những cảnh oanh yến trong giới xã hội thượng lưu thì ai cũng từng xem qua phim ảnh rồi, đặc biệt là Giang Cần hai năm nay, thỉnh thoảng lại đi công tác, trong mắt bọn họ, đó chính là ban ngày làm việc, ban đêm hưởng lạc.

Nhưng lại không ai ngờ được, bây giờ Giang Cần tè dầm còn có thể trấn áp cương thi.

Trong lúc nói chuyện, cửa ký túc xá bị đẩy ra, Trương Quảng Phát xuất hiện ở cửa, đưa túi nilon vào trong:

- Vừa rồi đi lấy ship, thấy có đơn đặt hàng trong ký túc xá, nên tiện tay mang tới.

Nhâm Tự Cường đứng dậy đi qua:

- Đó là bột giặt và dầu gội đầu của tôi.

- À à, lát nữa muốn cùng nhau đánh bài không?

- Có thể.

Trương Quảng Phát hô chờ một lát rồi rời khỏi phòng 302.

Tào Quảng Vũ có chút ngạc nhiên:

- Sao hôm nay thằng này lại biết điều như vậy?

Giang Cần duỗi lưng một cái:

- Chiều nay lúc về trường, các cậu đều không có ở đây, tôi không có chỗ đi nên đến ký túc xá bên cạnh hàn huyên với Quảng Phát một lát. Cậu ta hỏi tôi đi Thượng Hải làm gì.

Tào Quảng Vũ nín thở, nhất thời hiểu ra, thì ra là Trương Quảng Phát đã gánh mình.

Bất quá Tào thiếu gia cũng có chút kiêu ngạo, mẹ nó, lão tử kiên trì ba năm mới phục, hơn nữa chỉ là phục một chút. Trương Quảng Phát bị phun một lần đã ngoan, không có cốt khí.

Rất nhanh, Trương Quảng Phát và Tả Bách Cường đối diện đã cầm ghế sang phòng, nhưng kỹ thuật đánh bài của Giang Cần không tốt, kiên quyết không nhập bàn.

Mấy người vừa đánh bài vừa nói chuyện phiếm, không khí dần dần trở nên sôi nổi.

- Năm nay lớp trưởng rút khỏi hội sinh viên.

- Phòng tôi vẫn còn ba hộp bánh trung thu chưa ăn hết.

- Nghe nói sang năm lão Lữ lại được thăng quan...

- Chuẩn bị năm tư rồi, trước kia luôn cảm thấy thời gian trôi rất chậm, nhưng giờ ngẫm lại phát hiện thật nhanh. Cũng không có cảm giác mình học được cái gì, giống như chính là lăn lộn vô ích ba năm, các cậu cảm thấy thế nào?

Trương Quảng Phát miệng không khép lại được, vừa đánh bài vừa nói xa xả.

Tào Quảng Vũ nghe được lời của y liền cười tà mị:

- Tôi cũng cảm thấy mình lăn lộn vô ích, cũng chẳng qua là có một người bạn gái đáng yêu lại săn sóc mà thôi.

Trương Quảng Phát: "...”

Sảng khoái!

Tào thiếu gia thầm kêu, trong lòng tự nhủ, không phải do mình không giống phú nhị đại, mà do lúc nhập học phân sai ký túc xá. Mẹ nó mình mà ở cùng Quảng Phát thì sướng biết bao! Ta đây ngày nào cũng vui vẻ!

Giang Cần ở bên cạnh nhìn Tào thiếu gia trang bức, vui vẻ nửa ngày, đưa tay lấy ra một điếu Trung Hoa:

- Thiếu gia hút thuốc.

Tào thiếu gia đưa tay ra, nhận lấy điếu thuốc ngậm trong miệng, lòng hư vinh được thỏa mãn cực lớn:

- Hiện tại ngày nào tôi cũng cố gắng học tập, cố gắng thi nghiên cứu sinh. Bằng không tốt nghiệp, tôi sẽ phải trở về thừa kế gia sản. Haiz, thật ra làm phú nhị đại cũng không dễ dàng như các cậu nghĩ.

Nghe câu nói này, động tác phát bài của Trương Quảng Phát dừng lại, trong lòng tự nhủ, sao ký túc xá này toàn là dạng người này vậy?

“Tào thiếu gia được lắm, không phun được tôi, giờ đây lại bắt đầu đi vệ sinh bừa bãi rồi.”

Giang Cần ngâm nga hát trở lại trước bàn, mở máy tính. Trước khi đi ngủ, hắn kiểm tra tiến độ dự án trong hệ thống nội bộ.

Tôn Chí dẫn dắt đội ngũ tinh anh đã thành lập thị trường ở kinh đô. Hiện tại, giám đốc tiếp nhận công việc hằng ngày là Diêu Thịnh Đông. Y gia nhập Multi-group từ 2010 và vẫn đang lo liệu việc làm ăn của khu đô thị đại học kinh đô. Diêu Thịnh Đông thuộc loại nhân tài quản lý chu đáo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!