Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1100: CHƯƠNG 1099: KÝ TÚC XÁ THƯỜNG NGÀY (2)

Sau đó, Tôn Chí lại dẫn đội đi Quảng Đông. Dưới mí mắt của Wowo, bọn họ lấy khu đô thị đại học làm trung tâm và dần dần mở rộng giới nghiệp vụ.

Bắt đầu từ tháng 11 tuyên bố gia nhập Thượng Hải, đến cuối tháng 4 hiện tại, chuỗi nghiệp vụ của Multi-group đã xuyên qua bốn thành phố lớn. Đây là điều mà LaShou thời kỳ đỉnh cao cũng chưa từng làm được.

Hiện tại, nhân viên kỹ thuật của Cao Đức đang hỗ trợ kiểm tra hệ thống. Multi-group chuẩn bị hoạt động toàn diện vào ngày Quốc tế Lao động 1/5. Nhân dịp này, công ty sẽ thúc đẩy tiêu thụ bằng cách bắt đầu quảng bá ưu đãi đặc biệt hàng ngày.

Mặt khác, dự thảo kế hoạch nắm giữ cổ phần của nhân viên đã hoàn thành. Hiện tại, nó đang nằm trong hòm thư của Giang Cần.

Tháng tư quá bận, hắn chưa kịp xem. Bây giờ, hắn dành thời gian để thẩm duyệt cẩn thận nội dung dự thảo.

Chuỗi nghiệp vụ của Multi-group ngày càng dài, chi nhánh trải rộng khắp Đông Nam Tây Bắc. Mặc dù có thể thông qua hiệu quả cao của hệ thống nội bộ để khống chế toàn cục, nhưng lòng trung thành, sự gắn kết và hướng tâm của các chi nhánh lớn vẫn cần được xây dựng. Nắm giữ cổ phần chính là một trong những thủ đoạn để thực hiện điều này.

Như vậy, cường thịnh của công ty có thể liên quan đến thù lao mà nhân viên nhận được. Mọi người sẽ được gắn kết thành một thể thống nhất.

Giang Cần xem qua dự thảo một lần, sau đó chuyển nó cho các giáo sư của Học viện Tài chính, nhờ bọn họ hỗ trợ nghiên cứu.

Đến đêm khuya, bên ngoài truyền đến âm thanh đáp lại tích tích. Đó là báo hiệu tắt đèn của ký túc xá. Trương Quảng Phát và Tả Bách Cường ôm ghế trở về ký túc xá của mình. Bọn họ phát hiện Trang Thần đã về và đang nằm trên giường chờ Giản Thuần trả lời tin nhắn.

Đêm nay Tào Quảng Vũ cảm thấy vô cùng sảng khoái, có chút chưa đã, ước gì được sang phòng Trương Quảng Phát ở lại.

- Thì ra làm phú nhị đại là cảm giác như vậy.

Tào thiếu gia có chút kiêu ngạo, điếu thuốc Trung Hoa trong miệng bị cắn xẹp lép. Y vỗ vỗ bả vai Giang Cần:

- Lão Giang, cậu đang làm gì vậy?

Giang Cần ngáp một cái:

- Làm ăn càng ngày càng lớn, trải rộng khắp đại giang nam bắc, nhân viên gần ba ngàn người. Tôi dự định phát hành đợt cổ phiếu đầu tiên để mọi người có thêm động lực và niềm vui trong cuộc sống.

“...”

Tào thiếu gia trầm mặc một lúc lâu, bĩu môi bò trở lại giường của mình.

Mẹ nó, phú nhị đại vẫn chả là gì trước mặt phú nhất đại. Đồ chơi không cùng một đẳng cấp, niềm vui của lão Tào ngay lập tức tan biến.

Sáng sớm hôm sau, mưa rào không ngừng trút xuống Lâm Xuyên, lúc nhanh lúc chậm. Nước trên đường nhựa chảy dòng nhỏ, lúc trong lúc đục.

Giang Cần lái xe rời khỏi Lâm Đại, đi tới tổng bộ Multi-group.

Trước mắt nhiệm vụ APP đã hoàn thành viên mãn. Bên Tô Nại cũng đã ưu hóa Tiêu đề tối nay và sẵn sàng ra mắt. Mặt khác, Ngụy Lan Lan cũng đã bàn bạc xong chuyện hợp tác với nhà máy điện thoại. Sau tháng năm, các máy mới đưa ra thị trường đều sẽ được trang bị sẵn Zhihu, Multi-group và Tiêu đề tối nay.

Nghe nói, lúc Ngụy Lan Lan đi nói chuyện hợp tác, người phụ trách bên kia nghe mà sửng sốt, dường như không ngờ còn có chiêu trò như vậy.

Bọn họ liên kết với các nhà hợp tác viễn thông, làm điện thoại di động tặng để đạt được tỷ lệ chiếm hữu thị trường. Đây chính là chi phí đầu tư rất lớn, hơn nữa không lấy lại được vốn trong thời gian ngắn.

Nhưng sau khi Ngụy Lan Lan nói xong kế hoạch cài đặt sẵn, bọn họ bỗng nhiên ý thức được rằng trói APP cũng là một loại phương thức hồi máu, thầm hô mẹ nó đỉnh!

Nghe xong báo cáo, Giang Cần lập tức trầm mặc.

Chết tiệt, sao những phần mềm rác không thể gỡ bỏ lại biến thành sáng tạo của mình được chứ? Nếu chuyện này mà lan truyền ra ngoài, không bị chửi cả nhà mới là lạ!

- Tuần sau Lan Lan và Nại Nại Tử đi Thượng Hải công tác.

Giang Cần đặt hai tay lên bàn:

- Tập trung phỏng vấn các kỹ sư thuật toán đã liên lạc trước đó.

Ngụy Lan Lan gật đầu:

- Ok ông chủ.

- À đúng rồi, điểm làm việc của chi nhánh đã đổi, ở khu thương mại Vạn Chúng mới xây. Lúc các cô đi thì liên lạc với Đàm Thanh trước.

- Lại ở trung tâm thương mại?

- Lão Hà này, quá nhiệt tình hiếu khách. Tôi đã nói không muốn không muốn, nhưng anh ta nói phải có tôi làm hàng xóm mới an tâm được, hơn nữa ở thành phố nào cũng phải vậy. Anh ta nói cái gì mà muốn song kiếm hợp bích, đánh đâu thắng đó. Thật sự là trung nhị.

Giang Cần nói như thật, mặt không đỏ bừng, khiến cho tất cả mọi người trong phòng họp đều mỉm cười, nhưng không ai tin.

Nói đùa, mọi người làm việc chung lâu như vậy, ai mà không biết ai chứ.

Không cần nghĩ, nhất định là Hà tổng trải qua 4 giai đoạn: trợn mắt há hốc mồm, thở hổn hển, có chút khó chịu và rất miễn cưỡng đáp ứng, cuối cùng là bị ép tự nguyện.

- Ông chủ, dạo này lượng truy cập của Zhihu hơi giảm xuống, hẳn là do thường xuyên dẫn lưu quảng cáo, khiến người sử dụng có chút mệt mỏi. Tôi dự định lại làm một số hoạt động bỏ phiếu, ngài cảm thấy thế nào?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!